Chương 170:

Đôi mắt Leila lóe lên giận dữ trước khi cô ta nhếch môi cười khẩy:

“Anh đã nhất quyết cho là tôi làm rồi thì được, coi như là tôi làm đấy. Tôi chẳng còn gì để nói nữa. Dù sao, trong mắt anh cũng chỉ có mỗi mình Amelia. Cô ta là trăng trên trời, còn những người khác chỉ là rác rưởi dưới chân cô ta ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc