Chương 3 Rời khỏi đây

Amelia chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại nói với Chris câu này, vậy mà giờ cô đang ở đây...

Lẽ ra ngay từ đầu cô không nên lấy anh ta.

Nước mắt cứ thế trào ra không kiểm soát, trong khi Chris chỉ bật cười.

Anh ta biết rõ Amelia yêu mình đến mức nào. Nếu thật sự muốn ly hôn, cô đã làm từ lâu rồi. Cô chỉ đang giở trò như mọi lần thôi!

Chris bóp chặt cằm Amelia, động tác thô bạo, ánh mắt đầy khinh bỉ. "Giả vờ làm giá hả? Amelia, dạo này em tiến bộ ghê đấy."

Chris chắc như đinh đóng cột là Amelia sẽ không dám ly hôn thật.

Và đúng là như vậy. Amelia không nói nửa lời, chỉ quay người vội vã chạy lên lầu.

Phòng ngủ chìm trong bóng tối. Cô loạng choạng lần mò tới tủ đầu giường, mở ngăn kéo, lục ra một lọ thuốc.

Cô chẳng nhớ nổi cái ly nước mình để đâu, bèn bốc một nắm thuốc nuốt khan. Tựa lưng vào tường, cô từ từ ngồi sụp xuống đất, nước mắt lã chã.

Rất rõ ràng, cô nhìn thấy vệt son đỏ trên cổ áo sơ mi của Chris. Chói mắt, trêu ngươi, như lá cờ của kẻ chiến thắng cắm trên lãnh địa của mình.

Leila nói đúng. Hai người họ đã lâu rồi không gặp. Vậy mà hôm nay anh ta lại cuồng nhiệt đến mức chẳng buồn để ý đến vệt son đỏ lù lù trên cổ áo, mặc kệ cái tính ưa sạch sẽ, kĩ tính thường ngày.

Chẳng phải đó là bằng chứng tình yêu của bọn họ hay sao? Xem ra cái danh phận vốn không thuộc về mình, cô cũng nên trả lại cho đúng chủ của nó.

Đúng lúc Chris còn tưởng Amelia sẽ lại làm ầm lên như thường lệ, rồi cuối cùng đâu lại vào đấy, thì cô đặt một tập hồ sơ trước mặt anh.

Amelia nói: "Anh xem đi. Nếu không có vấn đề gì thì ký, rồi mình ra Ủy ban nhân dân làm thủ tục luôn."

Nghe xong, mắt Chris trợn tròn.

Anh cầm xấp giấy, đập vào mắt anh mấy chữ to đùng: "Thỏa Thuận Ly Hôn".

Điều khiến anh kinh ngạc hơn là dòng chữ nhỏ phía dưới: "Hai bên không có con chung trong thời kỳ hôn nhân, không có tài sản chung cần phân chia."

Amelia – người lúc nào cũng coi trọng tiền bạc – mà lại chịu ra đi tay trắng?

Chris nhếch môi cười khẩy: "Được thôi, em đã muốn ly hôn, vậy đi luôn bây giờ."

Theo những gì anh hiểu về Amelia, cô tuyệt đối sẽ không bước chân ra khỏi căn nhà này. Thậm chí có khi còn ôm chân anh, vừa khóc vừa van xin, nói mình sai rồi, hối hận rồi, cầu anh đừng ly hôn...

"Đợi em chút, em vào thay đồ." Giọng Amelia rất bình tĩnh.

Dù là đi ly hôn, cô vẫn muốn giữ chút thể diện cho bản thân. Dù sao thì ngày cưới của họ đã chẳng có lấy một chút trang trọng nào. Bây giờ, cô chỉ muốn cho cuộc hôn nhân này một cái kết tạm gọi là tử tế.

Không lâu sau, Amelia bước ra.

Cô mặc một chiếc váy đơn giản dài ngang gối, mái tóc dài búi gọn thanh nhã, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế. Sự chỉn chu, giản dị ấy lại toát lên một vẻ đẹp thanh tao, dịu mà sâu.

"Đi thôi." Đối mặt với chuyện ly hôn, Amelia bình tĩnh đến lạ.

Chính giây phút đó, Chris mới thực sự nhận ra Amelia là đang nghiêm túc.

Không hiểu sao, trong lòng anh như có một ngọn lửa bực bội bị châm bùng lên.

Đúng lúc này, điện thoại anh reo. Chris liếc màn hình, hất tay một cái, lạnh nhạt nói với cô: "Công ty có việc gấp. Ly hôn để hôm khác."

Nói xong, Chris bặt tăm, mấy ngày liền không về nhà.

Trong mấy ngày đó, anh không còn nhận được tin nhắn 3 giờ chiều đều đặn của Amelia hỏi: "Tối nay anh có về ăn cơm không?" – cái tin nhắn mà suốt ba năm nay chưa từng gián đoạn. Chẳng lẽ cô tự biết mình sai, mất mặt quá nên không dám nhắn nữa?

Buổi tối, Chris nhận được cuộc gọi từ bà quản gia, bà Zola Long. "Cậu Spencer, hôm nay tôi qua dọn dẹp, cả ngày mà không thấy bà Spencer đâu."

Zola mỗi tuần đến nhà một lần để tổng vệ sinh. Trước đó Amelia luôn nói mình rảnh, mấy chuyện lau dọn, giặt giũ, nấu nướng cô tự lo được.

"Không cần để ý đến cô ta." Chris chẳng mấy bận tâm.

"Nhưng mà, cậu Spencer..." Zola ấp úng, "Cậu Spencer, lúc tôi dọn phòng thì phát hiện quần áo của bà Spencer… không còn cái nào, với lại..."

Chris cau mày: "Với lại sao?"

Zola đáp: "Bà Spencer để lại cho cậu một bản thỏa thuận ly hôn, kèm theo một tờ giấy, viết: ‘Khi nào cậu tiện thì liên hệ với tôi, mình hoàn tất thủ tục ly hôn.’"

Nghe xong, mắt Chris thoáng nheo lại. Anh chưa từng nghĩ Amelia thực sự sẽ bỏ đi.

Suốt ba năm qua, bất kể anh quá quắt đến mức nào, làm tổn thương cô ra sao, cô cũng chỉ lẳng lặng chịu đựng. Lần này… cô lại thật sự muốn dứt?

Amelia ở trong căn biệt thự kiểu Tudor được một tuần thì Nina đã bắt đầu thấy có gì đó không ổn.

Khi thấy Chris xuất hiện trên kênh tài chính trên TV để phỏng vấn, Nina lập tức nổi trận lôi đình, hầm hầm xông vào phòng Amelia. “Không phải chị bảo Chris đi công tác nên chị mới về nhà ở vài hôm à? Rõ ràng nó đang ở Pinecrest! Thay vì ở nhà chăm chồng, chị chui về đây làm cái gì hả?”

Có gì đó sai sai. Nina hiểu con gái mình hơn ai hết. Dù Chris có làm Amelia tổn thương đến mức nào, con bé cũng sẽ không dễ dàng bỏ đi như thế. Vậy nên chỉ có một khả năng.

Không nói không rằng, Nina giật phăng chăn, túm cổ áo Amelia lôi dậy khỏi giường. “Là Chris đuổi chị đi đúng không? Nó đòi ly hôn à?”

Hôm Amelia rời khỏi biệt thự nhà Spencer, trời đang đổ cơn mưa cuối cùng của mùa thu, ngay trước khi đông tới. Cô bị mắc mưa trên đường về, tới nhà thì đã sốt cao, nằm liệt giường.

Bị Nina thô bạo lôi dậy, đầu Amelia choáng váng nặng trịch, đứng còn không vững.

Cô phải gắng gom hết chút sức lực còn lại mới nói được: “Con… định ly hôn với anh ấy.”

Ngay lập tức, Nina vung tay tát Amelia một cái như trời giáng, giận dữ mắng: “Tôi không cần biết! Bây giờ chị quay về ngay, quỳ xuống mà xin nó tha thứ cho bằng được! Không thì… ông Brown vừa mất vợ, mai tôi gả chị cho ông ta luôn! Nhà Tudor mình phải bám được vào một nhà quyền thế, bám được nhà nào là tùy vào chị đấy!”

Ông Brown mà Nina nhắc đến, Amelia không lạ gì. Nhà ông làm ngành khai thác mỏ, giờ chắc cũng hơn bảy chục tuổi.

Amelia cười chua chát, khó mà tin nổi có người lại nỡ đem chính con gái ruột của mình gả cho một lão già gần đất xa trời như vậy.

Nhưng cô hiểu, với cái máu mê tiền mê thế lực đã ăn vào xương của Nina, bà ta chuyện gì cũng dám làm.

Amelia không hiểu nổi. Rõ ràng cô và Karen Tudor đều là con nhà Tudor. Tại sao lại bị đối xử khác nhau một trời một vực?

Karen muốn gì được nấy, muốn làm gì thì làm, yêu ai thì yêu, từ bé đã sống như một cô công chúa vô lo vô nghĩ.

Còn Amelia, chỉ vì sinh ra đã mang tật về mắt, lẽ nào từ trong trứng nước đã bị định sẵn là đứa con bị bỏ rơi, sinh ra để cho người ta sắp đặt, giật dây?

“Còn đứng thộn ra đó làm gì? Cút ngay về biệt thự nhà Spencer cho tôi!” Nina mất kiên nhẫn, mạnh tay đẩy Amelia một cái. Bị đẩy bất ngờ, “rầm” một tiếng, Amelia ngã bật ngửa, sau đầu đập mạnh vào cạnh giường. Trước mắt tối sầm, cô ngất lịm.

Khi tỉnh lại thì đã là ngày hôm sau. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc và thỉnh thoảng vài tiếng “tít tít” của máy theo dõi khiến cô nhận ra mình đang ở bệnh viện.

“Tỉnh rồi à?” Sophia Parker, người vẫn túc trực bên cạnh, thấy Amelia mở mắt thì thở phào. “Amelia, nghe tớ nói này. Làm phẫu thuật càng sớm càng tốt. Bây giờ cậu mới chỉ bị suy giảm thị lực thôi, nhưng khi các triệu chứng mù tạm thời bắt đầu rõ lên, nó sẽ xuất hiện thường xuyên hơn, kéo dài lâu hơn, cuối cùng có thể dẫn đến mù hẳn. Nếu không điều trị kịp, lúc đó hối cũng không kịp đâu!”

Sophia không chỉ là bạn thân nhất của Amelia, mà còn là một bác sĩ nhãn khoa có tiếng trong nước.

“Tớ…”

Amelia không biết mở miệng thế nào để nói với cô ấy rằng mình đã bị mù tạm thời tới ba lần rồi. Như vậy… có phải đã muộn mất rồi không?

Amelia chỉ nói: “Để tớ… suy nghĩ đã.”

Cô vẫn còn một việc rất quan trọng phải làm. Quan trọng nhất là… cô còn chưa được một lần cuối cùng nhìn cho thật rõ gương mặt của người đàn ông mình yêu – Chris.

Nghĩ vậy, Amelia quay lưng lại phía Sophia, khẽ nói: “Tớ mệt rồi… tớ muốn nghỉ một lát.”

Sophia không nói thêm, lặng lẽ rời đi.

Không lâu sau, Amelia nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, rồi là một tràng cười mỉa mai: “Nghe bảo chị bệnh nặng lắm hả?”

Amelia cực kỳ nhạy với giọng nói, lập tức nhận ra đó là Leila.

Leila nói: “Cho dù có phẫu thuật, khả năng hồi phục hoàn toàn cũng chỉ có ba mươi phần trăm. Từ trước đến giờ chị nhất quyết không chịu mổ, chẳng phải vì sợ mình mù hẳn rồi sẽ bị Chris đá à? Tôi đoán đúng không?”

Nói đi cũng có phần đúng. Amelia lo sợ sẽ mất hoàn toàn ánh sáng, nhưng thứ cô sợ nhất không phải là bị bỏ rơi. Điều khiến cô hoảng sợ… là sẽ không bao giờ được nhìn thấy Chris nữa.

Amelia cắn môi, im lặng.

Thấy Amelia không cãi, Leila càng tin mình đoán trúng, tiếp tục nói: “Nếu tôi nói cho ba mẹ Chris biết chuyện chị bị khiếm thị bẩm sinh, chị nghĩ sẽ ra sao?”

Chương Trước
Chương Tiếp