Chương 4 Tôi Muốn Ly Hôn Anh

Mặt Amelia thoáng đờ ra, trông cô rất giận, nhưng vẫn cắn răng không nói lời nào.

“Cô biết chuyện này mà lộ ra thì hậu quả thế nào rồi đấy,” Leila nhếch môi, rõ ràng rất hài lòng với phản ứng của Amelia. “Giờ cô mà rút lui thì may ra còn giữ được chút thể diện. Nghĩ kỹ đi.”

Bên ngoài, mưa bắt đầu nặng hạt hơn.

Amelia tự nhủ mình: nhìn Chris thêm một lần cuối cùng, thật lâu. Rồi sẽ buông tay, làm điều mình buộc phải làm.

Tiếng sấm nổ vang, chiếc taxi thả Amelia xuống trước biệt thự nhà Spencer.

Cô đưa tay che đầu, cúi người lao vội vào trong.

Giữa màn mưa trắng xóa, tầm mắt nhòe đi, Amelia gần như phải dựa vào bản năng để mò đường.

Càng đến gần tòa nhà chính, cô bỗng thấy một bóng người quen thuộc trong làn mưa phía xa.

“Ba, sao ba lại ở đây? Không phải ba đang nằm viện sao?” Amelia giật mình khi nhận ra đó là ai. Là Paxton Tudor. Hai năm nay sức khỏe của ông sa sút hẳn, bệnh viện gần như thành nơi ông ra vào như cơm bữa. Công ty thì chao đảo, chuyện đâu vào đấy, ông bận tối tăm mặt mũi, hiếm khi có thời gian ở bên Amelia.

“Cảm động ghê, cha con hội ngộ,” Chris lạnh giọng, đứng trên bậc thềm nhìn xuống hai người họ, như ông vua đứng trên cao nhìn đám thần dân bên dưới.

“Amelia, ba không sao,” Paxton cười buồn, rồi ngước lên nhìn Chris.

“Chris, bây giờ Amelia chỉ còn một mình thôi,” Paxton khẩn khoản. “Nếu con ly hôn nó, với thế lực nhà Spencer, sau này nó sống làm sao? Làm ơn, đừng làm thế. Con muốn ở với ai cũng được, chỉ xin đừng vứt bỏ Amelia!”

Giữa cơn mưa như trút, áo quần Paxton ướt sũng, nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt ông, càng lộ rõ vẻ lo lắng và bất lực.

Tim Amelia như vỡ vụn. Nước mắt hòa lẫn nước mưa tràn xuống má, cô níu chặt cánh tay Paxton, gào lên: “Mình về đi ba. Con xin ba!”

Thể diện cô đã đánh mất sạch sẽ rồi, còn phải chịu nhục đến thế nào nữa đây?

“Amelia, con van xin nó với ba! Nó sẽ nể tình mấy năm qua mà giữ con lại,” Paxton thúc giục, nắm chặt tay cô, mặt tái nhợt, giọng khàn đặc. “Nhanh lên. Xin nó đi!”

Amelia nghiến chặt răng, gằn từng chữ: “Về đi.”

“Cô cũng gan thật, đến mức lôi cả ba mình ra cầu xin hộ,” cuối cùng Chris cũng mở miệng, giọng đầy mỉa mai. “Tiếc là, cô không đáng.”

Lòng Amelia như bị hàng ngàn mũi kim đâm, cô cố ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt hai người chạm nhau; anh vẫn cao ngạo, còn cô thì te tua, bê bết.

Mưa lớn càng khiến vẻ lạnh lùng, xa cách của anh thêm rõ, mà nhìn sang cô thì thảm hại không nỡ.

Nuốt nước mắt vào trong, Amelia khẽ nói, giọng nghẹn lại: “Ba, mình về đi, anh ấy sẽ không đồng ý đâu.”

Paxton nghiến răng: “Giờ con chỉ còn biết trông vào nó thôi!”

Ông còn chưa nói dứt câu thì cơn ho dữ dội ập tới, người rung lên bần bật, trong mắt toàn là nỗi lo và buồn.

Sức khỏe ông giờ đã nguy kịch, ông không còn đủ sức để che chở cho tương lai của Amelia nữa. Một khi ly hôn, Amelia sẽ trở thành miếng mồi ngon trong mắt kẻ thù, cả cuộc đời cô rất có thể sẽ tan nát.

“Ông Tudor, ông nghĩ ông có mặt ở đây thì tôi sẽ thấy áy náy hả?” Giọng Chris lạnh băng, vẻ mặt thì chán ghét ra mặt.

“Tại sao anh nghĩ tôi sẽ thương hại cô ta chứ?”

Một người đàn bà đã làm anh ta mất mặt đến thế, không đáng được hưởng dù chỉ một chút tình cảm của anh.

Paxton khẩn cầu: “Vì nể mặt ba… một chút thôi.”

“Ba, thôi đi.” Amelia quỳ sụp xuống đất. “Con xin ba, mình đi về đi.”

“Amelia, con, con…” Paxton chưa nói hết câu đã đột nhiên ôm ngực, ngã sụp xuống bất tỉnh.

“Ba! Ba ơi!” Amelia hét lên, vội lao đến đỡ lấy cơ thể đang đổ xuống. “Có ai gọi cấp cứu với!”

Paxton lên cơn đau tim đột ngột, suýt nữa thì không qua khỏi.

Amelia ngồi ngoài phòng hồi sức cấp cứu suốt cả đêm, mấy lần suýt sụp đổ hoàn toàn. Thế giới của cô, còn có thể tăm tối hơn thế này nữa không?

“Ba cô đang yên đang lành trong bệnh viện, sao tự nhiên lại chạy ra rồi lên cơn thế hả?” Giọng Nina the thé vang lên phía sau lưng Amelia, như một nhát dao bổ xuống không khí. “Đồ sao chổi, cô phá nát cả nhà này chưa đủ à? Cô đúng là cái vía xấu, làm công ty sập tiệm, giờ còn hại cả ba cô nữa!”

Giọng chua ngoa của Nina nhanh chóng kéo một đám người tụ lại ngoài cửa phòng bệnh, tất cả đều đứng xem cảnh Amelia bị dồn vào đường cùng.

Amelia chỉ ngồi đó, im lặng hứng chịu hết.

“Câm à, chết rồi hả?” Nina bóp mạnh vào cánh tay Amelia. “Cô đã mở miệng năn nỉ thằng Chris chưa? Nếu nó mà cứ nhất quyết đòi ly hôn thì cô…”

“Con sẽ không bao giờ cầu xin anh ta nữa!” Amelia đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng run run. “Con muốn ly hôn.”

Không ai biết cô đã cắn răng chịu đựng đêm qua như thế nào. Từng khoảnh khắc, từ lần gặp gỡ đầu tiên đến khi kết hôn với Chris, cứ thế tua đi tua lại trong đầu cô. Hóa ra từ ngay từ đầu, tất cả đã là một trò cười, một bi kịch được sắp đặt sẵn. Chỉ có một mình cô ngu ngốc, cứ tưởng mình nắm được tình yêu đích thực.

Cơn mưa như trút đêm qua đã cuốn trôi nốt chút hy vọng cuối cùng của cô vào mối tình tự lừa mình lừa người này. Hơn nữa, cô không muốn gia đình mình phải chịu nhục thêm một lần nào nữa. Amelia đã hạ quyết tâm: phải ly hôn với Chris.

“Cái gì?” Nina tròn mắt, không tin vào tai mình. “Cô có biết mình đang nói cái gì không hả? Amelia, cô điên rồi à?”

Amelia không trả lời.

Nina gắt lên: “Đồ mất dạy, cô mà đòi ly hôn hả? Không đời nào! Ba cô ra nông nỗi này, công ty nhà mình thì sắp phá sản, cô mà ly hôn thì nhà này sống làm sao? Cô mà dám ly hôn, tôi gả cô cho lão Brown bảy mươi tuổi kia ngay lập tức!”

Những lời gào thét đầy tức giận của Nina vang vọng khắp phòng bệnh, khiến ngực Amelia như bị ai đè nén, khó thở đến mức gần như ngạt thở.

Nina quát tháo: “Con quỷ cái này, nói đi chứ!”

Thấy Amelia vẫn cúi đầu im thin thít, Nina giơ tay tát thẳng vào mặt cô một cái như trời giáng.

Amelia không kịp phản ứng, cả người ngã nhào xuống sàn. Cơn đau nhói ập đến, trước mắt cô tối sầm lại, và cô mất đi ý thức.

Khi tỉnh lại, Amelia đang nằm trên một chiếc giường ấm áp.

Cô mở mắt ra, mơ màng một lúc rồi nhận ra mình đang ở trong căn phòng màu hồng phấn quen thuộc của cô bạn thân Sophia.

“Tỉnh rồi à?” Sophia bưng đến một cốc nước ấm. “Cậu ngất li bì mấy tiếng đồng hồ, giờ cuối cùng cũng dậy rồi. Thấy trong người thế nào?”

Amelia không trả lời câu hỏi đó, mà khàn giọng hỏi gấp: “Ba tớ… ba tớ sao rồi?”

Chương Trước
Chương Tiếp