Chương 6 Bạn cùng lớp nam

Sophia nói ba cô đã được chuyển sang một bệnh viện khác, nhưng cô hoàn toàn không biết là chỗ nào.

Nghe những gì Chris nói, Amelia đoán chắc Paxton đang ở cùng ông.

“Tại sao tôi phải nói cho cô biết chứ?” Chris nhếch môi khinh khỉnh, hất cằm lên. “Tiểu thư Tudor, lúc nãy khí thế hừng hực lắm mà. Sao giờ lại đổi giọng nhanh vậy?”

Hắn bật cười, tiếng cười khó nghe và chua chát.

Amelia khựng lại, nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt.

Cô thấy mình như lạc lối. Sao lại phải dây dưa với một thằng tồi như thế này chứ?

Trong chớp mắt, Chris buông tay rồi chui vào xe.

Amelia lao theo, đập mạnh vào cửa kính, nước mắt trào ra như suối. “Chris, ba tôi đâu? Nói cho tôi biết đi!”

Chris nổ máy, cố ý chạy chầm chậm để cô có thể vừa đuổi theo vừa dằn vặt. Nhìn dáng vẻ thảm hại của cô, hắn thấy khoái chí.

“Chris, nói đi! Ba tôi đâu?” Giọng Amelia run rẩy, cô vấp chân ngã chúi về phía trước. Một tiếng còi xe chói tai vang lên, phanh xe rít gấp.

Ngay sát khoảnh khắc ấy, một cánh tay rắn chắc kéo giật cô lại.

“Em có sao không? Sao lại bất cẩn thế hả?” Một người đàn ông hoảng hốt và lo lắng giữ chặt lấy vai cô. “Amelia, em đấy à?”

“Shawn?” Ánh mắt hai người chạm nhau, cô lập tức nhận ra anh.

Shawn Jones, bạn học cũ, người lúc nào cũng ganh đua với cô nhưng chưa từng thắng nổi. Anh ta suốt ngày đứng thứ hai, bị bạn bè trêu chọc mãi.

Từ nhỏ tới lớn, hai người luôn là đối thủ học tập, cho đến tận kỳ thi cuối cùng, Amelia vẫn là người đứng đầu.

“Sao em lại ở đây?” Shawn ngạc nhiên nhìn cô.

Nhìn bộ dạng này của cô, anh chẳng dám tin. Một Amelia mạnh mẽ, giỏi giang năm nào, sao giờ lại te tua thế này?

“Anh giúp em được không?” Giọng Amelia khản đặc, cô chỉ về chiếc SUV màu đen đang chạy xa dần. “Giúp em đuổi theo chiếc xe đó.”

Shawn không hề do dự.

Anh dìu cô vào ghế phụ. “Thắt dây an toàn vào, bám cho chắc nhé!”

Anh đạp ga, lái vun vút, chỉ vài phút đã bắt kịp xe của Chris.

“Hắn là ai vậy? Sao em phải đuổi theo hắn? Em suýt nữa là bị tông rồi! Tên đó đúng là khốn nạn.” Shawn vừa lái vừa liếc sang phía cô.

Chris hạ kính xe xuống, ánh mắt sắc như dao lia qua hai người.

Shawn lập tức căng người.

Amelia bấu chặt lấy vai Shawn, trừng mắt nhìn Chris. “Ba tôi đâu, Chris? Anh đừng có đê tiện như thế! Nếu ba tôi xảy ra chuyện gì, cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!”

Chris trừng lại một cái đầy khó chịu, nhưng ánh mắt hắn lại dừng ở bàn tay cô.

Cô gần như đang dựa cả người vào Shawn, vậy mà hình như chẳng hề nhận ra.

Mắt Chris hẹp lại, lửa giận bùng lên.

Hắn tấp xe vào lề rồi mở cửa bước xuống rất nhanh.

Shawn cũng thắng xe lại.

Chưa kịp hiểu chuyện gì thì Chris đã áp sát, mở cửa, thô bạo lôi Amelia ra ngoài.

Shawn vội nắm lấy tay cô. “Này! Anh làm cái gì vậy? Tôi có thể giúp gì—”

Anh còn chưa nói hết câu, Chris đã giật mạnh, gần như bế xốc cô ra khỏi xe. Hắn giật phăng chiếc khăn choàng trên người cô, vứt sang một bên, nhìn nó bằng ánh mắt ghê tởm, như thể thứ đó vừa bị người lạ chạm vào đã trở nên bẩn thỉu.

“Anh điên à? Anh làm cái trò gì thế hả?” Amelia, giờ chỉ còn chiếc váy hai dây màu trắng, trừng mắt nhìn hắn. Nhưng cơn giận của cô yếu ớt, chẳng đủ sức nặng, chỉ khiến cô trông như một con mèo con đang xù lông giận dỗi.

Chris bật cười trước phản ứng của cô. “Cô tưởng tôi hứng thú với cô à?” Anh nhếch mép, hất mạnh cô vào ghế phụ rồi đóng sầm cửa, không nói thêm câu nào.

Amelia im lặng. Cô biết anh đang chở mình đi gặp Paxton.

Chris lái xe như điên, lúc phóng như bay, lúc lại thắng gấp, cứ như đang cố cắt đuôi ai đó.

Chừng mười phút sau, Amelia thấy có gì đó lạ lạ. Qua gương chiếu hậu, cô thấy xe của Shawn bám theo phía sau, giữ khoảng cách vừa đủ.

Chris tăng tốc, Shawn cũng tăng tốc. Chris giảm tốc, Shawn cũng giảm tốc theo. Chris không tài nào cắt đuôi được.

“Thằng quái nào đấy?” Chris gằn giọng, nghiến chặt răng.

Amelia vẫn không lên tiếng.

“Trả lời!” Giọng anh sắc lạnh, cả người toát ra khí thế đáng sợ.

Amelia rùng mình, nước mắt dâng lên. Cô vụi tay lau vội, làm lớp trang điểm lem nhem hết cả.

Thấy cô như vậy, Chris đột nhiên không tra hỏi nữa mà đập mạnh tay lên vô-lăng. “Mẹ nó!”

Cuối cùng, họ dừng lại trước một bệnh viện tư.

Amelia vội vàng chạy thẳng vào khu nội trú, hỏi thăm thì biết Paxton nằm ở tầng một. Cô lao ngay vào.

Paxton đã tỉnh, một y tá đang giúp ông uống thuốc.

Thấy Amelia, mắt ông sáng hẳn lên. “Amelia, con đến rồi. Chris đâu?”

Amelia không trả lời. Cô lao đến ôm chầm lấy ông. “Ba, may quá ba không sao. Con lo chết đi được. Sao ba lại vào đây? Người ta có chăm sóc ba tử tế không? Bác sĩ thế nào ạ?”

Paxton dịu dàng xoa đầu cô. “Con bé ngốc, tất cả là nhờ Chris đấy. Nó cho ba chuyển qua đây, lại còn mời ê-kíp bác sĩ mới. Họ nói ba chỉ là…”

“Bệnh nhân không nên nói nhiều bây giờ đâu. Để ông nghỉ ngơi,” cô y tá xen vào.

Amelia sững người. Paxton vừa mới phát bệnh xong. Nghĩa là lúc cô còn ở cùng Chris ở Uỷ ban, anh đã biết tình trạng của Paxton không ổn mà vẫn khăng khăng kéo cô ra ngoài. Anh thật sự chu đáo đến vậy sao?

Cô không nghĩ thêm nữa. Cô đỡ Paxton nằm xuống, nói chuyện dăm ba câu rồi dỗ ông ngủ.

Một lúc sau, cô mới lưu luyến bước ra khỏi phòng.

Chris đang ngồi trên băng ghế ngoài hành lang chờ sẵn. Chân vắt chéo, tay cầm điện thoại, trông anh chẳng khác gì bao gã đàn ông khác, chỉ là ngoại hình quá nổi bật, khí chất áp đảo người khác. Nhưng cô thừa biết mình không nên ảo tưởng gì về anh, cũng không nên mở miệng cảm ơn.

“Shawn Jones, người thừa kế nhà họ Jones, còn bày đặt đú đởn đua xe. Bảo sao bám được tốc độ của tôi.” Chris ngẩng đầu, liếc cô một cái đầy ẩn ý. “Nhưng cái nhà Jones con con đấy tưởng dám nhảy vào chơi với tôi chắc?”

Ngực Amelia khẽ thắt lại. “Em chỉ tình cờ gặp anh ấy thôi. Anh ấy chưa làm gì anh cả. Xin anh… đừng gây khó dễ cho anh ấy.”

Vừa nói xong, cô mới giật mình nhận ra lời mình có thể đẩy Shawn vào chỗ nguy hiểm, nên lập tức ngậm miệng.

Cô hiểu Chris quá rõ. Là vợ cũ của anh, cô biết rõ tính chiếm hữu của anh mạnh đến mức nào. Dù anh không còn tình cảm với cô, chỉ cần nghĩ cô từng ngoại tình trong thời gian hôn nhân là anh sẽ nổi điên.

Chris chậm rãi đứng dậy, thân hình cao lớn phủ bóng lên người cô. “Nó vẫn còn đứng ngoài kia, đòi gặp em đấy.”

Chương Trước
Chương Tiếp