Chương 8 Ông chủ lớn Howard
Shawn gật đầu, ánh mắt dán chặt vào Amelia khi cô dốc hết tâm can vào bản nhạc.
"Ừ, dạo này cô ấy khổ lắm."
Âm nhạc như đánh mạnh vào lòng Shawn, kéo cậu không dứt ra nổi.
Khóe môi Lucius Howard nhếch lên thành một nụ cười lạnh, anh liếc sang Shawn đầy ẩn ý.
"Nếu là tôi thì sẽ nghĩ kỹ trước khi nhảy vào giúp cô ta — chỉ rước thêm rắc rối thôi."
"Sao?" Shawn khựng lại ngay giữa chừng, ly nước còn chưa kịp đưa lên miệng, bị lời cảnh báo của Lucius làm chưng hửng.
Lucius bình thường vốn lạnh nhạt, rất hiếm khi chủ động khuyên nhủ ai điều gì.
"Cô ta không phải kiểu người mà cậu nên dính vào." Lucius khẽ cười, như thể nhớ ra chuyện gì thú vị. "Tin tôi đi, tránh xa một chút thì hơn."
Nói xong, anh quay người bước đi, dáng người cao gầy toát ra một vẻ lạnh lùng khó gần.
Bình thường, Shawn sẽ nghe lời Lucius. Anh ta là bạn lâu năm của bố Shawn, lại rất ít khi can thiệp hay cho Shawn lời khuyên. Đa số người ta còn chẳng có cơ hội nói chuyện với Lucius, chứ đừng nói được anh ta nhắc nhở.
Nhưng lúc này, một tia bướng bỉnh trong Shawn lại bùng lên.
"Em muốn biết rốt cuộc Amelia có gì mà không được đụng vào." Sự đối lập rõ rệt giữa Amelia ngày xưa và Amelia bây giờ khiến cậu càng tò mò.
Trong khi đó, Amelia hoàn toàn không hề hay biết vận mệnh mình vừa bị một bàn tay có thế lực đẩy lệch đi một chút.
Cô chỉ thấy biết ơn vì có được cơ hội này, nên tập trung toàn bộ vào phần biểu diễn.
May mà mấy năm qua, cô vẫn thỉnh thoảng chơi piano trong phòng khách biệt thự nhà Spencer, nên tay nghề chưa đến mức rỉ sét. Dù nhà Spencer thường tỏ vẻ khinh thường, coi đó chẳng qua chỉ là trò giải trí của cô.
Buổi biểu diễn ngày đầu tiên diễn ra trơn tru, không gặp trục trặc gì.
Gary chuyển tiền thù lao cho cô rồi nói:
"Cố lên nhé! Hôm nay nhiều khách khen em đàn lắm đấy."
Được động viên, sáng hôm sau Amelia đến sớm.
Liền bốn ngày liên tiếp, cô nhận được toàn là sự tử tế và lời khen, cũng may mà tránh được rắc rối.
Nhưng đến buổi chiều hôm đó, ngay lúc sắp về thì cô gặp một chuyện nhỏ.
"Sophia, đợi chị ở nhà nha. Chị chạy ra ngoài mua ít đồ ăn, tối nay mình..." Cô còn chưa nói hết câu, điện thoại đã bị ai va rơi xuống đất, suýt nữa thì cô cũng ngã theo.
Một đôi tay rắn chắc kịp đỡ lấy cô. Ánh mắt hai người chạm nhau, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng Amelia. Sao lại đụng trúng Lucius ở đây được chứ?
Lucius là nhân vật vừa bí ẩn vừa quyền lực trong nhà Spencer. Ngoài Chris ra, anh là người duy nhất có tư cách kế thừa, cũng là số ít người dám đối đầu trực diện với Chris. Trừ ông nội Chris, chỉ có Lucius là dám nói thẳng trước mặt Chris, dù anh chỉ là con nuôi của nhà Spencer mà thôi.
Lucius chưa từng tiếp xúc với Amelia, đến cả trong những buổi tụ họp nhà Spencer anh cũng chưa bao giờ nhìn thấy cô. Bao năm nay cô như bị bỏ quên, Lucius vốn chẳng có lý do gì để biết cô là ai. Nên dù trên danh nghĩa họ là người một nhà, điều đó cũng chẳng có nhiều ý nghĩa.
"Xin lỗi..." Amelia thấy vừa lúng túng vừa bất lực.
Lucius, với cặp kính gọng mảnh luôn che khuất phần nào cảm xúc, trông lúc nào cũng lạnh nhạt xa cách.
"Cô không sao chứ?" Anh khẽ hỏi, rồi ra hiệu cho người bên cạnh nhặt điện thoại lên, đưa lại cho cô.
Amelia rùng mình, theo bản năng muốn lùi lại để tránh khí thế sắc lạnh tỏa ra từ người đàn ông trước mặt.
“Em không sao,” cô nói, quay người định rời đi.
“Cô Tudor.” Lucius bỗng gọi với theo.
Lưng Amelia lập tức cứng đờ.
Một cảm giác lạnh lẽo không rõ lý do trườn lên sống lưng, khiến cô nghĩ người con nuôi nhà Spencer này còn đáng sợ hơn cả tên tàn nhẫn Chris.
“Có chuyện gì vậy?” Cô hỏi, hơi ngạc nhiên vì anh ta biết mình là ai.
“Cô chơi piano rất tốt. Mấy hôm nay khách đến nhà hàng đều rất hài lòng,” Lucius mỉm cười.
Lúc này Amelia mới sực hiểu ra: hóa ra Lucius chính là ông chủ của nhà hàng nơi cô đang làm việc.
“Cảm ơn anh.” Sau bao nhiêu năm chỉ quanh quẩn làm vợ, đây là lần đầu tiên có người công nhận giá trị của cô, khiến khóe môi cô khẽ cong lên. “Em sẽ cố gắng hơn nữa.”
Cô không dám nán lại lâu; ánh mắt của Lucius chất chứa một cảm xúc mà cô không tài nào đoán nổi.
Lucius nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt trầm xuống, sâu thẳm.
“Ông Howard,” người trợ lý nam vừa giúp nhặt điện thoại cho Amelia khẽ lên tiếng, “mắt cô Tudor hơi giống mắt cô White.” Có lẽ cũng vì thế nên ông chủ mới chú ý đến cô ta.
“Jace, cậu đi theo tôi được bao lâu rồi?” Lucius không thu lại ánh nhìn, giọng vẫn thản nhiên.
Sắc mặt Jace Smith biến đổi rõ rệt. Anh cúi gằm đầu, nín thở. “Ba năm.”
“Vậy à?” Lucius bình thản nói, “Từ mai khỏi cần đến nữa.”
Một câu ấy nghĩa là anh ta đã bị sa thải. Mặt Jace tái nhợt, không dám hé miệng biện hộ.
Trong lòng anh gào lên: ‘Tại sao chứ? Mình nói sai điều gì à? Rõ ràng Amelia với Bella White có nét giống nhau, nhất là đôi mắt…’
Lucius dùng một tay phủi nhẹ hạt bụi vốn không tồn tại trên tay áo, sau đó quay người bước đi. Amelia giống Bella ư? Cô ta không xứng.
Sang đến ngày thứ sáu, cộng cả tiền tip, Amelia mới kiếm được một trăm nghìn đô, vẫn còn xa mới chạm tới con số năm trăm nghìn mà cô cần.
Mấy ngày này, cô luôn tìm mọi cách để kiếm thêm tiền, nhưng hết thảy đều bế tắc.
Sophia cũng đang túng thiếu, không thể cho cô vay. Shawn thì mấy lần mở lời giúp đỡ, nhưng cô đều từ chối.
Amelia tự nhủ cứ làm xong hết công việc hôm nay đã, rồi tính tiếp.
“Kia chẳng phải là Amelia sao? Nó làm gì ở đây vậy nhỉ?” Một giọng nam quen mà lạ vang lên, khiến Amelia bất giác khựng lại.
Cô liếc ra phía cửa nhà hàng, lập tức thấy mấy bóng người quen mặt.
Kẻ vừa lên tiếng là bạn của Leila. Đám đi chung với hắn đều là loại ăn chơi đàn đúm, chẳng có ai ra hồn.
Mỗi lần gặp trước đây, hắn đều coi cô như thú cưng mà trêu chọc, nhục mạ. Đám người bên cạnh thì cười hô hố. Chẳng lẽ hôm nay chúng lại muốn giày vò cô nữa sao?
“Sao, không nhận ra bọn này à?” Người đàn ông sải bước tiến thẳng về phía cô.
