Chương 9 Độ dẻo dai cưỡng bức

Bọn kia lượn lờ đi tới, mặt mũi nhơn nhơn, cười khẩy đầy vẻ đắc ý. Cứ như thể trong mắt chúng, cô chỉ là món đồ chơi muốn trêu chọc lúc nào thì trêu.

“Ace, coi kìa, hình như nó đang chơi đàn piano ở đây đấy. Tao nghe bảo nhiều Tây tới nghe, bo nhiều lắm.” Có đứa bật miệng nói.

Ace Hall phá lên cười ha hả. “Ô, Amelia, mày sao ra nông nỗi này vậy? Trước mày còn là tiểu thư nhà giàu cơ mà. Sao giờ lại phải tới chỗ này làm thuê hả? Không còn ai đoái hoài tới mày nữa à?”

“Bảo sao nó là vợ ông Spencer—trông cũng ngon phết. Nào, đàn cho bọn tao một bản đi, diễn riêng cho bọn tao thôi.”

“Thôi xàm. Nó có xứng với cái danh bà Spencer không? Chris có bao giờ thừa nhận nó đâu. Con đàn bà làm cho người ta thành trò cười như nó, nó còn sống yên ổn là anh ta nể lắm rồi, chưa thèm xử nó đấy. Chứ tới tao... tao quẳng cho mấy thằng trong hội chơi cho đã. Không chơi thì phí.”

Cả bọn cười hô hố, ánh mắt dính chặt lên người Amelia.

Amelia nuốt cục tức xuống, cố giữ bình tĩnh, ngón tay vẫn mềm mại lướt trên phím đàn, tiếng nhạc êm, dịu, nghe nhẹ như ru.

Xung quanh còn có vệ sĩ, đâu dễ để đám khốn này làm loạn. Quả nhiên, chỉ ít phút sau, mấy vệ sĩ bước tới, lạnh mặt ép chúng nó ra ngoài.

Amelia khẽ thở phào. Tan ca xong, cô đang định bắt taxi thì bọn chúng lại chặn đầu lần nữa.

Ace đứng chắn trước mặt, sắc mặt lạnh tanh. “Amelia, sao không chào một tiếng? Mình quen biết nhau mà, ít nhất cũng gọi là bạn bè chứ.”

Vừa nói, hắn vừa đưa tay định sờ mặt cô.

Mặt Amelia lạnh hẳn. Cô tát thẳng một cái thật mạnh. “Cút!”

Tiếng tát vang giòn, làm cả bọn sững người. Trên mặt Ace in rõ một dấu tay đỏ lựng.

Amelia trừng mắt nhìn hắn, không hề sợ hãi. “Đồ hèn, chỉ biết bắt nạt đàn bà con gái. Cút về cái xó của mày đi!”

Giờ cô chẳng còn ai để dựa dẫm. Cô không cho phép mình lùi bước.

Mặt Ace vặn vẹo vì tức. Hắn giơ tay lên, định đánh lại.

Amelia hếch cằm, ánh mắt thách thức, như đang nói: “Đánh đi, tao xem mày dám không.”

Bàn tay giấu trong ống tay áo cô nắm chặt, mồ hôi lạnh rịn ra, nhưng dáng vẻ lại cứng cỏi một cách lạ lùng.

Có lẽ ánh mắt cô quá dữ dội. Ace khựng lại, tay dừng lửng giữa không trung.

Dù sao cô vẫn là vợ của Chris. Cho dù sau này Chris có ly hôn, thì Amelia cũng là vợ cũ của anh ta, Ace vẫn phải nghĩ cho mình. Bọn hắn trước giờ chỉ dám nói miệng linh tinh, chứ chưa đứa nào dám thực sự động tay với cô.

“Ace, đánh nó đi! Con này láo quá rồi!”

“Đúng đấy, loại như nó mà dám vung tay đánh mày à?”

“Ace, mày không đánh tao đánh!”

Mặt Ace sa sầm, hắn quát: “Tụi mày biến hết đi!”

Rồi hắn bước sát lại, nghiến răng: “Amelia, cứ đợi đấy. Cái tát này tao nhớ kỹ.”

“Mày làm vậy vì Leila, đúng không?” Amelia nhếch môi cười nhạt, nụ cười lạnh tanh. “Nhưng mày không biết con nhỏ mày thích thì say Chris như điếu đổ à?”

“Vớ vẩn!” Ace gầm lên.

Amelia khoanh tay trước ngực. “Leila không nhận lời, cũng không từ chối mày. Nó cứ treo mày lơ lửng, chẳng cho câu trả lời tử tế, trong khi đó lại công khai nói yêu Chris. Chỉ cần nó hở tí, mày đã sốt sắng lao đi gây sự với tao hộ nó. Mày không thấy mình ngu ngốc lắm à?”

Ace chết sững. “Mày...”

Mắt hắn trợn lên, như thể lần đầu tiên nhận ra miệng lưỡi Amelia sắc như dao.

Amelia vẫn bình thản: “Mày cũng biết tao chỉ là cái ‘bà Spencer’ trên danh nghĩa thôi mà. Tao có quyền lực gì, cũng chẳng có trái tim của Chris. Còn mày, mày có quản được Leila đâu. Mày chẳng qua chỉ là một thằng đuôi theo sau nó thôi.”

Một cảm giác thỏa mãn bất chợt tràn qua người cô, như thể cuối cùng thì bao nhiêu năm uất ức dồn nén cũng vừa được xả ra hết.

Trước đây, cô sợ những người này đến phát run vì chẳng có ai đứng về phía mình. Ra ngoài đời, chỉ cần là người trong cái vòng tròn đó thì ai cũng có quyền mắng chửi, giẫm đạp cô mà chẳng bao giờ phải trả giá.

Cô chưa từng dám phản kháng, vì không muốn gây phiền phức cho Chris. Từ trước đến nay, cô luôn cảm thấy cuộc hôn nhân của mình là món nợ phải trả cho anh. Đã yêu anh đến thế, nên cô cắn răng chịu đựng tất cả, im lặng nuốt từng câu khinh miệt. Nhưng cô càng nhịn, bọn họ càng coi thường, càng dẫm cô xuống sâu hơn.

Bây giờ thì cô ly hôn rồi. Cô không còn phải sợ bị nhà Spencer bắt nạt hay làm nhục nữa. Khi không còn mang cái danh vợ của Chris, cô mới chợt nhận ra: mình hoàn toàn có thể tự bảo vệ bản thân. Bao năm sống cạnh Chris, cô cũng học lỏm được vài phần cái khí thế khiến người ta phải e dè, đủ để khiến đám người kia chững lại.

“Amelia!” Ace tức điên lên. “Cô mà nói thêm một câu nữa, tôi sẽ đích thân…”

Chưa kịp nói hết, Amelia đã rút chiếc điện thoại vẫn giấu sau lưng ra. Camera đang quay.

“Anh nói tiếp đi,” cô bình thản. “Không muốn nói thì im, còn đã mở miệng thì chuẩn bị tinh thần, vì những lời anh nói sẽ lan khắp cái giới này đấy.”

Ace nghiến chặt răng, trừng mắt nhìn cô, trong ánh mắt lẫn lộn giữa căm hận và bất lực.

Chỉ đến khi taxi tới nơi, Amelia mới thả lỏng người ra. Vừa ngồi vào xe, nước mắt đã lã chã rơi xuống.

Cảm giác lúc ấy giống hệt như vừa vớt được mạng về, như thể chỉ cần sơ sảy chút thôi là đời cô tan nát.

Cô không hề để ý đến chiếc xe đang đỗ lặng lẽ bên mép đường.

Shawn bấm hạ kính xuống, sau khi nhìn thấy Ace tức đến mức đấm hai cú lên nắp capo xe anh rồi mới lái xe đi.

Thực ra, anh cũng không thấy lạ. Cô Amelia sắc bén, dữ dội lúc nãy, chính là người mà năm xưa anh từng gặp. Đó mới là con người thật của cô. Còn cái dáng vẻ yếu ớt, để mặc người ta bắt nạt dạo gần đây chỉ là hình bóng một người phụ nữ đã đánh mất bản thân suốt những năm tháng sống mòn. Amelia sinh ra vốn dĩ là để mạnh mẽ kia mà.

Shawn lấy ra một tấm hình ghép từ hai bức ảnh khác nhau, khẽ dùng ngón tay mơn man theo mép giấy.

Trong ảnh, một nam một nữ đứng cạnh nhau. Liếc qua thì chẳng thấy gì lạ, nhưng ngắm kỹ sẽ nhận ra hai bóng người đã được cắt từ hai tấm hình khác nhau rồi ghép lại. Cả hai vốn đều xuất phát từ một bức ảnh chụp kỷ yếu – một người là anh, người còn lại chính là Amelia.

“Ngần ấy năm rồi, đến một tấm hình chụp chung tử tế bọn mình cũng không có. Tiếc thật,” anh lẩm bẩm, ánh mắt dõi ra ngoài cửa kính, tâm trí chậm rãi trôi ngược về những ngày còn đi học.

...

“Cậu dám đứng lên phản kháng Ace thật à?” Nghe Amelia kể lại chuyện, Sophia vừa kinh ngạc vừa lo ngay ngáy. “Cậu không sợ hắn quay lại trả đũa sao?”

Amelia xua tay, giọng dửng dưng: “Giờ mình chẳng còn tâm trí đâu mà lo xa thế nữa. Với lại, mình có gì để mất đâu. Hắn mà chơi tới cùng thì mình với hắn cùng chết, mình cũng chẳng ngán.”

Sophia thở dài một hơi thật sâu, tim như bị ai bóp nghẹt. “Số phận kiểu gì mà bắt một người hiền như cậu thành ra thế này chứ…”

Amelia chỉ cười gượng. Ít ra trở thành như bây giờ, cô không còn để mặc cho người ta muốn xoay đâu thì xoay nữa.

“Giờ tính sao đây? Mai là hạn chót rồi.” Sophia vò đầu bứt tai. “Lúc ly hôn sao cậu không lấy ít trang sức mang đi bán, đằng này vác về toàn mấy bức tranh, mà tranh thì có bán được đâu.”

Nhắc đến mấy bức tranh, mắt Amelia bỗng sáng lên. “Đúng rồi, mình mang theo mấy bức tranh mà!”

Hồi đại học, Nina sống hoàn toàn dựa vào khoản sinh hoạt phí Paxton gửi. Khi ấy, là sinh viên mỹ thuật, cô được thầy hướng dẫn rất ưu ái. Cô còn được cho mang tranh đi triển lãm, mà mấy bức khi đó bán cũng được giá lắm.

Chương Trước
Chương Tiếp