Chương 5
Trời ơi!
Trước giờ mình thấy người ta hôn nhau cứ tưởng chỉ là chạm môi đầy tình cảm thôi. Ai dè lại còn có kiểu hôn lưỡi nữa chứ.
Hơn nữa, chị ấy còn dùng lưỡi trêu lưỡi mình, rồi lưỡi mình cứ thế bị kéo theo, luồn vào miệng chị ấy.
Ban đầu cảm giác như chị ấy mút lưỡi mình như mút kẹo mút vậy. Chị ấy chúm chím môi, cứ mút mút mãi, rồi bất ngờ… chị ấy cắn lưỡi mình thật, cắn chặt không chịu nhả.
Vừa êm êm, vừa đau đau.
Mình khẽ vỗ vỗ cái eo thon của chị ấy, ý bảo chị ấy thả ra.
Nhưng vòng tay chị ấy ôm cổ mình lại siết chặt hơn, lưỡi mình vẫn bị giữ nguyên, chẳng được tha.
Nhân lúc đó, mình nghịch dại đưa cả hai tay ra, chộp lấy ngực chị ấy, bóp mạnh.
Chị ấy lập tức buông miệng mình ra, hất phăng tay mình xuống, nhíu mày rồi mắng khẽ: “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu, đồ hư.”
Nói xong, chị ấy cúi xuống nhặt cái túi ni-lông rồi quay người đi thẳng.
Thấy chị ấy giận thật, mình hoảng quá, vội chụp lấy tay chị ấy. “Chloe, đừng giận mà. Nãy mình… mình lỡ tay, mất kiểm soát. Lần sau mình không dám nữa đâu.”
“Hả? Còn tính có lần sau à?” Chloe quay lại hỏi.
“Không, không…” mình lắp bắp.
“Thôi được rồi. Chuyện hôm nay cấm được kể với ai, hiểu chưa?” Chloe nói.
Mình gật đầu lia lịa, thầm nghĩ chỉ cần chị ấy không nói ra thì cả đời mình cũng không bao giờ nhắc lại.
Sau đó, Chloe hất nhẹ mái tóc cho gọn, giọng tỉnh bơ: “Rồi, chị về đây.”
Dù trong lòng vẫn còn tiếc rẻ, mình cũng chẳng dám lấn tới nữa, chỉ đành đáp một tiếng: “Dạ.”
Có khi thứ chị ấy thích thật sự lại là cái vẻ ngơ ngác ngốc nghếch của mình cũng nên.
Chị ấy đưa tay vặn nắm cửa, rồi ngoái đầu lại: “À đúng rồi, đưa số điện thoại em đây. Sau này ở nhà có việc gì chị có khi nhờ.”
Mình vội đọc số cho chị ấy.
Cửa sắt ngoài vừa mở ra, chị ấy lẩm bẩm gì đó kiểu “đồ biến thái con” rồi bước nhanh ra ngoài.
Mình đóng cửa lại, vui tới mức muốn nhảy cẫng lên.
Đúng là cái gì càng cố tình làm thì hay hỏng, còn cái gì mình không cầu lại tự dưng tìm đến.
Đang lúc mình rối như tơ vò vì chuyện tình cảm với Grace thì Chloe lại chủ động tìm mình.
Dù chị ấy làm ra vẻ rất giữ kẽ, nhưng trong lòng mình hiểu rõ: một khi đã châm ngòi rồi thì kiểu gì cũng có ngày “bùm” thôi.
Cả buổi chiều mình cứ lăng xăng trong phòng khách như con nít được quà, phấn khích không sao kìm lại nổi, còn nghêu ngao hát mấy câu nữa chứ.
Buổi chiều, Grace với Dylan cùng nhau về nhà. Tan làm, hai người ghé siêu thị mua một đống đồ ăn thức uống, rồi Grace đi thẳng vào bếp, xắn tay áo lên nấu nướng ngay.
Dylan ngồi xuống ghế sofa cạnh tôi, giọng nhỏ nhẹ: “Nolan, mừng thật sự là cậu đến. Tự dưng tớ mới thấy… nhà lại ra nhà ấy.”
Lúc đầu tôi không hiểu anh ấy nói gì, chỉ chớp mắt nhìn.
Dylan cười cười: “Trước khi cậu tới, tớ với Grace hoặc ăn ở căn-tin, hoặc dắt nhau ra quán. Cái bếp gần như để không. Tớ nhớ… đây là lần đầu cái tủ lạnh được nhét đầy ắp như vậy.”
Tôi cũng chẳng chối được, chỉ cười gượng: “Dylan, tớ… tớ thật sự không biết phải cảm ơn cậu với Grace sao cho đủ. Sau này tớ đi làm, có tiền rồi thì…”
“Đừng nhắc tiền bạc với tớ!” Dylan cắt ngang, rõ là đoán trước tôi định nói gì. “Nolan, cả cái thị trấn nhỏ mình chỉ có hai đứa lên được đại học. Tớ thì lấy Grace rồi, coi như an bài vậy, cũng chẳng làm được gì hơn. Nhưng sau này cậu thành đạt, nhất định phải quay về giúp bà con. Đừng để người trong thị trấn nghĩ mình lên phố rồi quên gốc quên rễ.”
“Dylan, cậu yên tâm. Tớ không bao giờ quên ơn người ta đâu!” tôi nói.
Đến bữa tối, bọn tôi lại ngồi cùng nhau như bữa trưa, Grace vừa gắp đồ ăn vừa rôm rả chuyện trò với Dylan.
Cùng lúc đó, dưới gầm bàn, bàn chân cô ấy lại thò sang.
Không biết do cô ấy với tới chưa đủ hay do tôi ngồi hơi xa bàn, lần này mũi chân cô ấy chỉ quệt vào mép chân ghế của tôi.
Vậy mà Dylan vừa ngoảnh đi chỗ khác, cô ấy lại bất ngờ liếc tôi một cái sắc như dao.
Tôi vội cúi đầu, dùng cả hai tay kéo ghế nhích vào gần bàn thêm một chút.
Bàn chân cô ấy cứ lén lút lần dọc lên ống chân tôi, chầm chậm mà dai dẳng. Đến khi nó dừng lại, sắc mặt cô ấy trông mới dịu đi thấy rõ.
Người ta bảo ngoại tình hấp dẫn chết người, nhưng sao tôi lại có cảm giác… Grace mới là người đang trêu ngươi tôi?
Mà nghĩ kỹ, bị cô ấy trêu dưới gầm bàn, trong lòng thì có tội với Dylan, đầu óc lại lúc nào cũng nơm nớp sợ bị bắt quả tang… cái phản ứng vừa thể xác vừa tinh thần ấy, rốt cuộc lại khoái một cách khó nói.
Nếu không phải Chloe xuất hiện đúng lúc đó, chắc chắn tôi đã thò tay xuống chạm vào bắp chân Grace.
Ăn xong, Dylan lên lầu đọc sách. Tôi cũng về phòng mình xem lại mấy môn sắp học. Một lúc sau, tôi nghe tiếng nước xối ào ào từ phòng tắm trong phòng ngủ chính vọng ra, tự nhiên bị kéo về thực tại.
Ngày mai là ngày đầu đi học quân sự, tốt nhất nên ngủ sớm.
Tôi lấy vài bộ đồ trong tủ, rồi đi nhanh xuống nhà tắm dưới tầng. Ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, tôi đứng sững, như bị ai tạt một gáo nước lạnh trước cảnh tượng ngay trước mắt.
Trời ơi!
