Chương 7

Sau khi giặt xong đống đồ, Grace bưng cái thau lên lầu. Cô ấy đi ngang qua cửa phòng tôi rồi ra ban công phơi quần áo.

Tự dưng trong lòng tôi dâng lên một cảm giác mong ngóng khó tả. Giá mà cô ấy mở cửa sổ phòng tôi rồi trèo từ ban công vào…

Nhưng trái với hy vọng, phơi xong cô ấy không làm vậy. Cô ấy đi từ ban công vào hành lang, rồi đi thẳng về phòng ngủ.

Tôi nhíu mày, trằn trọc trên giường mãi mà chẳng hiểu nổi.

Lúc ăn cơm, trước mặt Dylan thì Grace dám “tới bến” thế, vậy mà khi chỉ có tôi với cô ấy, cô ấy lại chẳng chủ động chút nào.

Tôi nghiến răng lẩm bẩm: “Mẹ kiếp… cô ta trêu mình cho vui thôi à?”

Chẳng bao lâu, từ phòng ngủ chính lại vang ra những âm thanh đêm qua.

Trời đất ơi, hai người họ làm chuyện đó đêm nào cũng làm à?

Tôi không muốn qua nhìn, nhưng tiếng động mỗi lúc một rõ, làm máu trong người tôi sôi lên.

Tôi không kìm được nữa, lại lén đi chân trần ra ngoài.

Bất ngờ là cửa phòng họ không khép hẳn. Còn chừa một khe cỡ hai ngón tay, ánh đèn trong phòng hắt ra thành một vệt mỏng.

Tôi áp lưng vào tường, rón rén tiến lại gần, nghe giọng Dylan càng lúc càng gấp, còn Grace thì im lìm.

Tôi lén thò đầu nhìn vào. Chỉ thấy được nửa cái giường, nhưng vậy là đủ rồi.

Dylan cởi trần, đè lên người Grace, đối mặt với cô ấy, nhấp nhô theo nhịp.

Grace nằm đó, quay lưng về phía anh ta, nửa thân trên lắc theo chuyển động của Dylan. Gương mặt cô ấy trơ trơ, trong mắt chẳng có nổi một tia cảm xúc.

Tôi không chắc cô ấy có nhìn thấy tôi không nên vội rụt đầu lại. Nhưng chỉ một lúc sau, tôi lại không cưỡng nổi mà liếc thêm lần nữa. Dù sao đây cũng là lần đầu tôi tận mắt chứng kiến cảnh kiểu này, tò mò như bị ma xui quỷ khiến.

Đúng lúc đó, Grace bỗng vỗ Dylan một cái rồi hỏi, “Nhanh lên được không?”

“Tôi đang cố hết sức đây,” Dylan đáp.

“Đồ vô dụng!” Grace mắng.

Rồi Grace bất ngờ lật người, ngồi thẳng lên người Dylan.

Tôi thấy như từng lỗ chân lông trên người mình sắp nổ tung. Tôi lập tức quay ngoắt về phòng, nhưng trước khi kịp đóng cửa, tôi nhận ra quần mình đã ướt nhẹp.

Họ đang làm chuyện đó, còn tôi thì… tè dầm. Mình bị làm sao vậy?

Xong việc của họ, tôi thay quần đùi, lặng lẽ xuống nhà vệ sinh tầng dưới giặt, rồi mang ra ban công phơi.

Tôi tưởng lừa được Grace, ai ngờ sáng hôm sau ngồi ăn sáng, cô ấy hỏi tỉnh bơ: “Sao thế? Đêm qua lại tự xử à?”

Mặt tôi nóng bừng, vội lắc đầu chối bay chối biến: “Không có!”

“Thế à? Vậy sao nửa đêm cậu lại đi giặt quần lót?”

Tôi cứng họng.

May mà hôm nay là ngày đầu nhập học đại học, tôi chẳng có thời gian ở nhà để Grace chọc nữa. Thấy Dylan đi xuống lầu, tôi chộp đại mấy cái bánh bao với hộp sữa rồi chuồn thẳng.

Tân sinh viên đang tập trung làm thủ tục nhập học.

Không ngờ tôi lại gặp hai đứa bạn cấp ba là Kyle và Gavin. Hai thằng cũng được việc, chỉ hơi quậy một tí.

Lúc nghỉ, ba đứa tụ lại.

Chúng nó chỉ trỏ con này bảo xinh, con kia khen cũng ngon.

Còn đầu óc tôi thì toàn hình ảnh Grace với Dylan đang làm chuyện đó, rồi cả nụ hôn sâu và cảm giác mềm mại nơi ngực Chloe.

“Này, Nolan, cậu cũng học trường này à?”

Tôi đang thả hồn thì có ai đó đá cái “mông” tôi từ phía sau. Tôi quay lại, thấy Emily.

Cô ấy không chỉ là bạn cùng lớp, mà còn là bạn gái của Kyle.

Tôi tự hỏi không biết hồi còn quen nhau, cô ta đã ngủ với Kyle chưa.

“Ghê ha, cậu cũng đậu vào trường này nữa. Giờ thì cậu với Kyle đúng kiểu trời sinh một cặp. Đỉnh thật!” tôi đáp.

“Với cái mặt với cái nết của cậu ta á? Tụi tôi chia tay lâu rồi nha!” Nói xong, Emily quay lưng bỏ đi.

Tôi ngơ ngác nhìn Kyle, hỏi: “Ủa chuyện gì vậy? Nãy là thả thính hay tuyên bố chia tay thế?”

“Đừng nhắc nữa. Tao ngán cô ta tới cổ rồi!” Kyle hằn học.

Gavin cười khì: “Mày đúng là dị thật. Người ta cần lãng mạn, còn mày mở miệng ra là nghĩ tới chuyện giường chiếu.”

“Lãng mạn cái con khỉ!” Kyle đảo mắt nhìn quanh rồi hạ giọng. “Tao bỏ hơn trăm đô đặt phòng khách sạn năm sao, làm với cổ đúng một lần. Cổ không còn zin!”

“Hả?” Tôi trố mắt nhìn Kyle, không tin nổi.

Gavin còn sốc hơn: “Sao có thể vậy được?”

“Bộ tao rảnh đi bịa hả?” Kyle lại liếc ngang liếc dọc, thì thào. “Phòng năm sao đó. Tao sợ dơ ga giường, còn lót hẳn cái khăn trắng bên dưới. Vậy mà ngoài mấy giọt nước ra, không có nổi một giọt máu.”

“Trời đất ơi…” Gavin kêu lên.

“Bực nhất là cổ không chỉ không còn zin, mà còn giả bộ còn, rên rỉ làm như đau lắm. Tưởng lừa được tao à?” Kyle nhếch môi.

Tôi là tân sinh viên, đến yêu còn chưa từng yêu. Vậy mà Emily đã mất cái ngàn vàng từ hồi cấp ba. Rốt cuộc là sao chứ?

Tôi ngoái nhìn Emily, trong lòng lại loay hoay nghĩ biết đâu mình vẫn có cửa hẹn hò với cô ta.

“Nếu tụi bây chia tay thiệt rồi, tao cua cổ được không?” Gavin hích khuỷu tay vào Kyle.

“Cứ tự nhiên. Nhưng tao nói trước nha, từ giờ đừng kéo tao dính vô bất cứ chuyện gì liên quan tới cổ nữa. Tao có mục tiêu mới rồi,” Kyle nói.

“Ai?” tôi và Gavin đồng thanh.

Kyle liếc xéo bằng mắt. Tôi với Gavin cũng quay theo hướng đó. Không xa có một cô gái ngồi thẳng lưng, dáng vẻ rất nền nã, nhưng đội mũ rộng vành với đeo kính râm nên nhìn không rõ mặt.

Dù vậy, chỉ nhìn nghiêng thôi cũng đủ thấy cô ấy chắc chắn xinh.

Trong buổi huấn luyện sau đó, tôi để ý cô gái ấy kỹ hơn. Đúng là rất đẹp.

Không ngờ ngay ngày đầu nhập học, lời Kyle đã làm tôi sững người.

Hồi cấp ba, Kyle đã ngủ với Emily, rồi còn than cô ta không còn zin. Trời biết hắn đã qua tay bao nhiêu bạn gái?

Giờ hắn lại nhắm thêm một mỹ nhân khác, còn tôi thì đến tay con gái còn chưa chạm. Nghĩ càng nghĩ càng tức, trong lòng cứ nghèn nghẹn khó chịu.

May mà tôi có Chloe—kiểu phụ nữ đến, làm xong rồi đi, chẳng đòi hỏi ràng buộc gì sau đó.

Vấn đề là tôi đã đưa số cho cô ấy rồi. Nếu cô ấy không chủ động liên lạc trước, tôi thật sự không biết gặp lại thì phải xử sao cho đỡ ngượng.

Kết thúc ngày đầu đại học, ba đứa tôi lập một nhóm chat trên Discord.

Ăn tối xong, tôi về phòng, bật máy tính lên. Vừa add bạn xong, Kyle gửi cho tôi một đường link kèm theo một icon nhìn kiểu bí hiểm.

Tôi bấm vào, đập vào mắt là cả đống video người lớn. Chỉ nhìn ảnh bìa thôi mà người tôi đã nóng ran.

Tôi vội bấm một cái, nhưng nó bắt đăng ký.

Tôi thử vài cái khác, vẫn không được.

Không phải tôi tiếc tiền, chỉ là tôi sợ đăng ký xong lộ thông tin cá nhân. Lỡ bị phát hiện thì đời tôi coi như toi?

Đang chăm chú mò mẫm tìm cách xem, tôi bỗng ngửi thấy một mùi hương quen quen.

Tôi quay phắt lại—Grace đứng im lặng ngay cửa, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính của tôi.

Chương Trước
Chương Tiếp