Chương 8
Tôi suýt nữa bật khỏi ghế. Cảm giác y như con nít làm sai chuyện gì, mặt nóng bừng đỏ ửng mà vẫn phải ngước nhìn Grace.
Grace nhìn tôi đầy khó hiểu, nhướn một bên mày. “Sao thế? Căng thẳng gì dữ vậy? Cậu nhìn cái gì đấy?”
“Ơ… ờ… tôi đang tìm mấy thứ đồ vẽ trên mạng thôi, mà vừa gõ tìm kiếm cái là nó nhảy ra đủ thứ linh tinh bậy bạ!” tôi lắp bắp.
Trong video, nam chính bất ngờ bật dậy, lao thẳng về phía nữ chính. Nữ chính hét lên một tiếng làm tôi giật bắn. Tôi vội thò tay tắt loa, còn ấn luôn nút nguồn cho máy tính tắt ngóm.
Grace bước vào.
Cô ấy nhìn cái màn hình đen thui rồi hỏi: “Thế… có hữu ích không?”
“À… tôi chưa mở mà.”
Grace đưa cho tôi một cái ổ cứng. “Dylan xem mấy video người lớn này lúc nào cũng đeo tai nghe. Trong ổ này là bộ sưu tập của anh ấy.”
“Ồ… ra vậy.”
Grace vừa đi khỏi lần nữa, trong lòng tôi rối như tơ vò.
Cô ấy thật sự không biết mấy cái đó là gì, hay giả vờ không biết?
Nếu cô ấy biết mà vẫn đưa cho tôi ổ cứng, nhưng lại nhất quyết không cho tôi đụng vào cô ấy… cô ấy định hành tôi cho phát điên à?
Còn nếu cô ấy không biết trong đó có gì, lỡ Dylan phát hiện rồi lại bảo là do tôi cầm… tôi biết ăn nói sao với Dylan?
Tôi vội chép toàn bộ nội dung trong ổ cứng có nhãn “Classics” vào máy, rồi trả ổ cứng lại ngay kẻo Dylan phát hiện.
Trong ổ có nhiều thứ quá, chép cũng mất một lúc.
Tôi rút ổ ra, định mang lên phòng ngủ chính trả cho Grace. Đúng lúc ấy, tôi nghe loáng thoáng cô ấy nói với Dylan: “Dylan, mình cưới nhau bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa có con. Người ta cứ xì xào sau lưng hoài.”
Nghe vậy, tim tôi thắt lại. Chẳng lẽ cô ấy đang nghĩ đến chuyện nhờ tôi giúp cô ấy có con?
Hễ nhắc tới con cái là sắc mặt Dylan sa sầm liền. Anh ta cáu kỉnh bật lại: “Có con hay không là chuyện nhà mình. Kệ thiên hạ nói gì.”
“Anh nói gì vậy?” Grace đáp. “Phụ nữ khác đàn ông chứ. Chẳng phải ‘thiên chức’ của đàn bà là sinh con à? Đàn bà không có cái bụng chửa thì người ta cười cho.”
Dylan hỏi: “Sao dạo này em cứ ám ảnh chuyện con cái thế? Nhất là từ lúc Nolan đến. Em… em định…?”
Tôi nghĩ thầm: Dylan, anh cũng không ngu hoàn toàn.
Tôi không nhìn thấy mặt Grace, cũng chẳng biết cô ấy có đỏ mặt vì ngượng không, chỉ nghe cô ấy quát khẽ: “Định cái gì?”
“À… không, không có gì.”
“Tôi nói cho anh biết, Dylan, anh thừa biết tính tôi rồi đấy. Thằng đó ở bẩn như thế, nếu là tôi của hồi trước thì tôi đá nó ra khỏi nhà từ lâu rồi,” Grace nói.
Cái quái gì vậy!
Thì ra trong mắt Grace, tôi là thằng ở bẩn.
“Nhỏ tiếng thôi, đừng để Nolan nghe,” Dylan nhắc.
“Nghe thì sao?” Grace gằn giọng. “Nhà tôi mà! Tôi cũng muốn giữ thể diện cho anh đấy, để Nolan về còn khen anh với người ta. Thế mà anh lại nghi giữa tôi với nó có gì.”
“Vợ à, anh xin lỗi,” Dylan vội vàng xuống giọng. “Anh thật sự mang ơn em từ tận đáy lòng. Mấy hôm nay em lo cho Nolan ăn uống đàng hoàng, lại mua cho nó bao nhiêu quần áo…”
“Ừ, rồi tôi còn muốn ngủ với nó nữa!” Grace châm chọc.
Bên trong bỗng vang lên một tiếng bạt tai—chắc Dylan tự tát mình.
“Grace, anh sai rồi. À… quay lại chuyện con cái, em có ý gì không?” Dylan hỏi.
“Tôi muốn thử thụ tinh ống nghiệm, anh thấy sao?” Grace nói.
Thì ra bấy lâu nay Grace nghĩ chuyện đó, còn tôi thì đứng đây nghe lén rồi đoán già đoán non.
“Ờ… hay anh bồi bổ sức khỏe trước đã?” Dylan lấp lửng.
“Anh uống thuốc bổ thận bao nhiêu năm rồi mà có ăn thua gì đâu? Tôi hỏi người ta rồi. Cái này đơn giản thôi. Anh nghĩ đi,” Grace đáp.
“Ừ… ừ…”
“Với lại, mai mình cho Nolan ra ký túc xá được không?” Grace hỏi.
“Thôi, đối xử tử tế với nó chút. Mình đã đồng ý cho nó ở rồi thì ít nhất cũng để nó ở hết một kỳ chứ? Chẳng lẽ chưa kịp học xong bốn năm đã đuổi?” Dylan cự lại.
“Dylan, ban đầu tôi đồng ý cho nó ở bốn năm, nhưng cái anh vừa nói nghe có lý không?” Grace lạnh giọng.
“Anh xin lỗi em rồi còn gì. Vợ à, anh sai.”
Chẳng mấy chốc, tôi nghe tiếng giường kêu cọt kẹt, như thể cả hai ngã xuống giường—chắc Dylan đang dỗ dành Grace.
Tôi nhìn cái ổ cứng gắn ngoài trong tay, nghĩ đến những lời Grace vừa nói. Dù tôi cũng đoán có khi cô ấy cố tình nói thế, nhưng vẫn khiến tôi khó chịu vô cùng.
Về lại phòng mình, tôi giấu ổ cứng đi, lấy bộ đồ sạch, xuống dưới tắm, rồi lên phòng sớm nằm ngủ.
Mới chín giờ tôi đã chui vào chăn. Chắc do cả ngày học trên trường mệt rũ, vừa nhắm mắt lại là tôi đã nghe chính mình ngáy khò khò.
Tầm mười một giờ đêm, tôi bỗng dưng tỉnh dậy lần nữa.
Tôi trằn trọc mãi trên giường, mắt ráo hoảnh, chẳng tài nào ngủ lại được. Thế là tôi bật dậy ngay, mở máy tính, đeo tai nghe vào rồi coi một bộ phim chép sẵn trong ổ cứng. Xong tôi mở Facebook ra thì thấy lời mời kết bạn từ Emily.
Emily khá xinh. Dáng người thon thả, đường nét nhỏ nhắn; đặc biệt mỗi lần cô ấy cột tóc đuôi ngựa gọn gàng là trông vừa trẻ trung vừa sáng bừng lên một kiểu đẹp rất “học trò”.
Hồi cấp ba, tôi cũng từng nghĩ đến chuyện theo đuổi cô ấy, nhưng rồi nghe tin cô ấy quen Kyle, tôi tự giác né ra cho lành.
Chỉ có bốn đứa bọn tôi hồi cấp ba là đậu vào trường đại học này. Giờ Kyle không còn với cô ấy nữa, kết bạn lại chắc cũng chẳng sao.
Vừa chấp nhận lời mời xong, cô ấy gửi một cái mặt cười, rồi nhắn.
Emily: [Còn thức khuya vậy hả?]
Vì tôi đang coi phim nên chẳng có hứng tán gẫu. Tôi đáp cụt lủn.
Nolan: [Không.]
Emily: [Nghe nói cậu không ở ký túc xá. Cậu có bà con ở đây à?]
Tôi không muốn trả lời nữa, nhưng lại thấy im luôn thì kỳ. Đúng lúc phim đang tới đoạn gay cấn, mắt tôi dán chặt vào màn hình, nên tôi gõ nhanh [Có].
Emily đang dùng Facebook trên điện thoại, gửi cho tôi một tin nhắn thoại: “Nolan, mai tối đi dạo với tớ nha. Tớ chả quen ai ở đây hết, chán muốn chết.”
Tôi trả lời ngay.
Nolan: [Thế Kyle đâu?]
Emily: [Tớ nói rồi mà, bọn tớ chia tay rồi. Đừng nhắc tới hắn nữa!]
Âm thanh bộ phim lúc đó lại càng lúc càng to, làm tôi thấy nhức cả tai.
Bực bội, tôi gõ lại.
Nolan: [Thế Gavin thì sao?]
Emily: [Cậu nhìn cậu ấy đi. Tớ mà đi với cậu ấy, người ta tưởng tớ bắt cóc trẻ con mất. Sao thế, Nolan? Cậu chê tớ không đủ “cửa” với cậu à?]
Tôi nghĩ thầm: “Giờ mới lôi chuyện đủ hay không đủ ra nói thì có ích gì? Tôi đâu muốn làm hàng thay thế cho Kyle.”
Phim càng lúc càng căng.
Tôi chịu không nổi nữa, tự dưng đầu óc lại chạy lung tung, cứ tưởng tượng vẩn vơ cảnh Emily thân mật với tôi.
Tôi nhắn cho cô ấy.
Nolan: [Tớ đi ngủ đây. Mai còn học.]
Chưa kịp để cô ấy trả lời, tôi tắt máy tính, lăn người trên giường rồi chìm thẳng vào một giấc ngủ sâu.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mới nhớ là mình còn phải dọn dẹp.
Tôi mặc đồ rồi đi tới bàn. Cúi nhìn xuống gầm bàn—sàn nhà sạch bong như vừa được lau qua, đến cả đống giấy vệ sinh tôi vo lại ném tối qua cũng biến mất.
Chắc Grace lại vào đây lần nữa. Cô ấy làm cách nào mà lần nào cũng moi ra được hết mấy cái “thảm họa” khó nói của tôi vậy chứ?
Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng, đảo mắt nhìn quanh mà chẳng thấy Grace đâu. Tôi chạy ào xuống lầu, lao thẳng vào nhà tắm, vớ lấy bàn chải rồi bắt đầu đánh răng.
Bỗng Grace xách cây lau nhà bước vào, lách sát qua người tôi, đặt cây lau ngay cạnh bồn cầu. Vừa đi ra, cô ấy vừa nói: “Lo giữ sức khỏe đi. Giờ cậu là sinh viên đại học rồi mà suốt ngày cứ nghĩ mấy chuyện ấy.”
Nếu không phải tại cô làm ra cái mớ bòng bong này, tôi có ra nông nỗi này không?
Mặt tôi nóng bừng, đỏ ửng lên. Tôi đánh răng mạnh tay, giả bộ như không nghe thấy gì.
Ăn sáng xong, tôi vội vàng chuồn khỏi nhà. Ai ngờ vừa ra tới cửa, tôi đã chạm mặt Chloe với thầy Phó Hiệu trưởng và đứa con của họ—trông như đang chuẩn bị đưa thằng bé đi học.
Thảo nào cô ấy xin số tôi mà chẳng liên lạc. Con trai cô ấy về rồi.
“Cậu là Nolan, đúng không?” Người đi phía trước là thầy Phó Hiệu trưởng. Thầy hỏi tôi.
“Dạ… em chào thầy Phó Hiệu trưởng ạ!” Tôi cúi đầu chào, bối rối đến mức mặt lại đỏ lựng.
Thầy Phó Hiệu trưởng gật gật. Tôi đoán thầy nghĩ tôi chỉ là thằng nhóc nhà quê ít va chạm, gặp thầy thì lúng túng cũng là chuyện thường. Thầy đâu biết tôi đã từng ôm vợ thầy, còn hôn cô ấy rất lâu nữa.
Chắc Chloe cũng hơi chột dạ, sợ thầy hiệu trưởng nhìn ra gì đó từ cái mặt đỏ của tôi, nên cô ấy vội nói: “Thằng bé này cao đấy, nhưng nhát lắm ạ.”
Thầy Phó Hiệu trưởng gật đầu, rồi nói với tôi: “Thanh niên thì phải chăm học. Đừng làm Dylan mất mặt. Nó là người có tài ở trường mình.”
“Dạ vâng.”
“Thế thì đi học đi.”
“Dạ, em chào thầy ạ!”
Tôi lại cúi đầu chào thêm lần nữa rồi vội vã đi ngay, tim đập thình thịch, cảm giác như vừa thoát được một phen hú vía.
Hai người họ đúng là xứng đôi vừa lứa, gia đình êm ấm đủ đầy. Tôi càng chắc mẩm rằng mình chẳng có cửa nào với Chloe.
Có khi chuyện hôm qua chỉ là bốc đồng nhất thời, còn Chloe thì chỉ trêu tôi thôi.
Tới lớp, thầy cô còn chưa vào, cả đám đã cắm mặt vào điện thoại.
Nhiều nhóm tụm lại tán dóc cười đùa, có đứa thì nghịch ngợm giỡn hớt. Tôi liếc một vòng, thấy cô gái mà Kyle đang để ý đứng đó, quay lưng về phía tôi, dáng vẻ lạnh lùng, kiêu kiêu.
Những đường cong thanh mảnh trên cơ thể cô ấy lờ mờ hiện ra dưới lớp đồ.
Tôi không kìm được, bước lại gần và lén nhìn cô ấy từ xa.
Cô ấy không phải kiểu đẹp “nghiêng nước nghiêng thành”, nhưng lại có sức hút rất riêng.
