Chương 493: Thoát

Mặt trời sắp lặn trông như tấm kính màu cam vỡ vụn, hắt thứ ánh sáng vừa rực rỡ vừa hiu hắt xuống vỉa hè trước cổng bệnh viện. Phoenix ngồi bệt trên nền xi măng lạnh buốt, người xụi lơ như một con búp bê cũ bị vứt xó, toát ra một cảm giác tuyệt vọng và tàn tạ đến khó tả. Quần áo cô bám đầy bụi, tóc ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc