Chương 128

Charlotte khẽ gật đầu, để mặc cái im lặng ngượng ngùng như một lớp sương mỏng phủ quanh mình.

Cái khiến cô bứt rứt nhất là mớ giằng co trong lòng. Dạo này cô cứ lơ anh như lơ người dưng, lạnh nhạt ra mặt, vậy mà giờ lại quay sang nhờ vả. Nghĩ sao cũng thấy mình “sáng nắng chiều mưa”, thay đổi xoành...

Đăng nhập và tiếp tục đọc