Chương 11

Không khí trong thang máy ngột ngạt đến mức như có ai lấy khăn ướt trùm kín mặt, thở thôi cũng thấy nặng.

Câu hỏi của Sophie lơ lửng giữa không gian chật hẹp ấy, nặng như đá tảng, đập thẳng vào tim Benjamin.

Anh nhìn chòng chọc gương mặt tái nhợt không còn chút sắc máu của cô, thấy đôi môi cô run lên vì đau đến quắt ruột. Trong anh như có thứ gì đó nổ tung, thiêu rụi sạch mọi lý trí.

“Sophie! Em không biết mình có bệnh dạ dày à?” Anh sấn tới.

Bàn tay anh chộp lấy cổ tay cô, mạnh quá mức khiến Sophie đau đến bật tiếng kêu.

“Em coi cái thân em rẻ rúng đến vậy sao?”

Với Sophie lúc này, câu hỏi ấy chẳng khác nào một trò đùa độc địa nhất trên đời.

“Dạ dày?” Cô nhếch khóe môi, cười không ra cười. Rồi rất nhanh, Sophie bật lên một tràng cười méo mó, tuyệt vọng, vang dội trong thang máy như tiếng gõ mõ đêm khuya, dội qua dội lại rồi vỡ vụn.

“Benjamin, giờ anh mới biết lo cho dạ dày của tôi hả?”

“Năm năm trước, lúc tôi đau đến chết đi sống lại trong tù, anh ở đâu? Đừng có giả bộ làm người tử tế!”

Giọng cô bất ngờ cao vút, như năm năm hận thù và tuyệt vọng cuối cùng cũng vỡ bờ.

“Chẳng phải đây đúng là thứ anh muốn sao? Anh thích nhìn tôi khổ, thích nhìn tôi rẻ như rác, bùn đất dưới chân anh, đúng không? Giờ anh vừa lòng chưa?”

Cô giơ tay còn lại chỉ thẳng vào bụng mình, gương mặt hiện lên một thứ điên cuồng như muốn tự hủy.

“Nếu vậy vẫn chưa đủ thì được thôi! Tôi sẽ quay lại uống tiếp! Uống đến lúc thủng dạ dày, uống đến chết ngay trước mặt bọn họ! Chỉ cần anh trả con cho tôi!”

“Em điên rồi!”

“Đúng, tôi điên rồi đấy!” Sophie ngẩng lên, đôi mắt đối diện cơn giận ngút trời của anh chỉ còn lại tro tàn.

“Tôi điên từ cái lúc anh tự tay tống tôi vào tù, bỏ mặc tôi và hai đứa con còn chưa kịp chào đời chỉ để cứu Olivia!”

“Tôi chẳng còn gì nữa đâu, Benjamin! Tôi chỉ còn hai đứa nhỏ đó thôi!”

Mỗi chữ cô gào lên đều rút sạch chút sức lực cuối cùng. Hết cơn bộc phát, cơ thể cô không còn chống đỡ nổi nữa.

Trước mắt Sophie quay cuồng, đất trời như lảo đảo, cô bắt đầu khuỵu xuống.

“Con tôi… trả con tôi… trả con cho tôi…” Sophie vẫn lẩm bẩm, bước chân loạng choạng, người lắc lư như sắp đổ ập bất cứ lúc nào.

Nhìn cô như sắp vỡ vụn ngay trước mắt, cơn bực bội và uất nghẹn trong ngực Benjamin bốc lên đến đỉnh.

Chỉ trong một động tác, anh bước tới, ngay trước khi cô ngã, cúi người bế xốc cô lên.

Bị nhấc bổng khỏi mặt đất, Sophie hít mạnh một hơi, bản năng sinh tồn khiến cô theo phản xạ vòng tay qua cổ anh.

Nhưng chỉ một giây sau, cô nhận ra mình đang làm gì, liền giãy giụa điên cuồng. “Benjamin, buông tôi ra! Anh bị khùng hả!”

Cô đấm thùm thụp vào ngực anh, chân đạp loạn, nhưng sức cô lúc này chẳng là gì so với anh.

Benjamin phớt lờ mọi phản kháng, bế cô sải những bước dài, dứt khoát băng qua sảnh trống, tiến thẳng đến chiếc Bentley đen đang chờ ngay cửa.

Tài xế và đám vệ sĩ thấy cảnh đó chỉ cúi đầu, không ai dám hé nửa lời, lặng lẽ mở cửa sau.

Benjamin đặt cô vào hàng ghế rộng rãi phía sau, rồi cũng lên xe. Cánh cửa đóng sầm lại.

“Cho tôi xuống!” Sophie không chịu nổi việc phải ở chung trong một không gian kín với anh thêm dù chỉ một khắc. Cô lao tới cửa, cuống cuồng giật tay nắm, nhưng khóa trung tâm đã chốt chặt từ lúc nào.

“Chạy đi,” Benjamin ra lệnh cho tài xế phía trước, giọng lạnh như thép.

Chiếc xe lăn bánh êm ru, hòa vào biển đèn neon chói lóa của thành phố.

Men rượu còn lởn vởn, cơn đau rát như bị ai vặn xoắn trong dạ dày, cộng với sự kiệt quệ tinh thần… tất cả dồn dập ập lên người Sophie từng đợt như sóng, bào mòn nốt chút lý trí cuối cùng.

Sự vùng vẫy của cô yếu dần. Cô nhắm mắt để giữ sức, nhưng cơ thể vẫn căng cứng, chẳng phút nào thả lỏng.

Trong xe, sự im lặng đáng sợ đến nghẹt thở.

Benjamin nghiêng đầu, đường quai hàm cứng lạnh của anh nổi bật dưới ánh sáng lờ mờ.

Anh nhìn người phụ nữ đang co ro ở góc cạnh mình. Lớp trang điểm tỉ mỉ đã bị nước mắt rửa trôi, khiến gương mặt tái nhợt càng thêm mong manh.

Nhưng ánh hận thù anh từng thấy bùng cháy trong mắt cô lúc nãy đủ để khiến cơn bực tức trong lòng anh cứ chất chồng, chực nổ tung.

Suốt năm năm qua, gương mặt này chồng lên hình ảnh cô bé trong ký ức anh—đứa từng lẽo đẽo theo sau anh với đôi mắt long lanh sáng rực—rồi bị chính vẻ tái nhợt và thù hằn hiện tại xé toạc.

Yết hầu Benjamin khẽ động, lồng ngực anh bỗng nhiên thắt lại một cách khó hiểu.

Xe đi qua một ngã tư, anh liếc thấy ngoài cửa sổ tấm biển “Nhà thuốc 24/7”, gần như theo phản xạ bật ra: “Dừng xe.”

Tài xế lập tức tấp vào lề.

“Mua thuốc đau dạ dày.” Anh ra lệnh gọn lỏn.

“Vâng, thưa ông Brown.”

Tài xế quay lại rất nhanh với gói thuốc. Benjamin cầm lấy rồi ném lên ghế trống giữa anh và Sophie.

Xe lại tiếp tục chạy.

Có thể là tiếng sột soạt của túi nilon làm cô giật mình, cũng có thể cơn đau trong dạ dày lại tăng lên.

Cơ thể Sophie run nhẹ, cô chậm rãi mở mắt.

Ánh nhìn cô rơi vào gói thuốc in logo nhà thuốc.

Cô khựng lại một thoáng.

Rồi một cảm giác nhục nhã sắc hơn cả cơn đau dạ dày đâm thẳng vào tim.

Đánh cô xong rồi lại chìa thuốc?

Hắn coi cô là cái gì? Một con vật cảnh muốn gọi thì gọi, muốn quăng thì quăng sao?

Sophie quay mặt đi, bướng bỉnh đưa tay lần nữa về phía tay nắm cửa.

Ngay lúc đầu ngón tay sắp chạm vào, một lực siết như gọng sắt từ phía sau chộp lấy cổ tay cô.

Giây tiếp theo, một sức kéo mạnh giật cô trở lại.

Sophie ngã nặng xuống ghế da. Còn chưa kịp phản ứng, một bóng người cao lớn đã phủ xuống.

Benjamin chống một gối lên ghế, khóa chặt cô giữa anh và cánh cửa, không cho cô đường lui.

Anh chống một tay lên kính xe ngay cạnh mặt cô, tay còn lại bóp lấy cằm cô, ép cô ngẩng lên.

Khoảng cách gần đến mức cảm nhận được hơi thở của nhau.

Cảm giác áp chế của anh, mang theo mùi rượu nhàn nhạt, bao trùm lấy cô kín kẽ.

“Con của tôi đâu?” Sophie dồn hết chút sức tàn, nghiến răng nặn ra từng chữ. “Thomas và Timothy đâu?”

Benjamin cúi xuống, hơi thở nóng hổi lướt qua vành tai cô, giọng trầm thấp nguy hiểm: “Ở trang viên. Ông nội tôi đang trông chúng. An toàn.”

Nghe câu trả lời ấy, dây thần kinh của Sophie căng đến đứt cuối cùng cũng thả lỏng.

Chỉ cần bọn trẻ không sao là được.

“Muốn gặp chúng không?” Ngón cái Benjamin vuốt nhẹ theo đường quai hàm mỏng manh của cô.

Sophie ngừng vùng vẫy.

“Vậy thì ngoan đi.”

“Ngoan, rồi tôi sẽ trả chúng lại cho cô.”

Chương Trước
Chương Tiếp