Chương 133

Benjamin từ từ ngẩng mặt lên, bật cười lạnh tanh.

Giọng anh bình thản, chẳng có chút hoảng loạn nào dù đang cận kề nguy hiểm. Trái lại, từng chữ lại ngập mùi khinh khỉnh. “Albert, ông vào tù mấy năm, chẳng học thêm được mấy chữ khôn, nhưng cái mồm thì đúng là dẻo hơn trước. Tôi cứ tưởng người ra tù...

Đăng nhập và tiếp tục đọc