Chương 9
Benjamin trừng trừng nhìn người đàn bà trước mặt. Cả người cô ấy như xù lông nhím vì chống đối, đôi mắt thì chỉ còn trơ trọi thù hằn. Rất lâu sau, anh mới sững lại, không thốt nổi một lời.
Giá như hồi đó anh biết chuyện bọn trẻ...
Giá như anh hỏi thêm một câu, tin cô thêm một chút thôi...
Benjamin nghiến răng, lắc mạnh đầu như muốn hất văng mớ ý nghĩ rối bời ấy đi.
Chính cô ta là người gài bẫy Olivia trước!
Dù cô ta có hy sinh bao nhiêu vì hai đứa nhỏ, cũng không thể xóa sạch những chuyện sai trái trong quá khứ!
Mọi thứ cô ta phải chịu, cũng là tự làm tự chịu!
Bầu không khí ngoài ban công im phăng phắc đến rợn người.
Bên trong phòng riêng, nhạc không biết đã tắt từ lúc nào. Ai nấy đều biết điều mà im lặng, chỉ thỉnh thoảng liếc ra ban công bằng những ánh nhìn tò mò, dò xét.
“Mấy năm nay, một mình nuôi chúng… chắc vất vả cho cô.”
Im lặng thật lâu, cuối cùng Benjamin mới lên tiếng lại. Giọng anh không còn cơn giận điên cuồng ban nãy nữa, thay vào đó là sự lạnh tanh, khách sáo đến xa cách.
“Nhưng bọn trẻ nhất định phải ở lại nhà họ Brown. Chúng là con trai tôi, mang dòng máu Brown, tuyệt đối không thể để người ngoài nuôi.”
Anh nhìn gương mặt Sophie tái mét như tàu lá khi anh tiếp tục: “Đổi lại, tôi có thể đáp ứng bất cứ yêu cầu nào của cô.”
“Căn biệt thự ven sông ở khu Đông Thành, tôi có thể sang thẳng tên cô. Tôi nhớ cô lúc nào cũng thích kiểu thiết kế đó.”
“Tôi sẽ trích một trăm triệu đô từ tập đoàn Brown để lập cho cô một studio nhiếp ảnh độc lập, mời đội ngũ hàng đầu trong nước, để cô tiếp tục làm nghề.”
“Còn nữa, tôi đưa thêm cô năm trăm triệu tiền mặt coi như bù đắp. Có chừng đó, cô muốn làm gì cũng đủ đường.”
Anh dừng lại một nhịp rồi nói tiếp: “Cô còn muốn gì nữa—trang sức, siêu xe, hay bất cứ thứ gì—cứ nói.”
Đó là tiền bạc và địa vị mà người thường có lăn lộn mười kiếp cũng chưa chắc với tới. Điều kiện như vậy, chẳng mấy ai không xiêu lòng.
Thế mà nghe xong, Sophie chỉ khẽ cười. Nụ cười ấy không hề có chút vui vẻ nào—chỉ có buồn bã mênh mông và mỉa mai đến thấu xương.
“Benjamin, anh thật sự nghĩ có tiền là muốn làm gì thì làm được à?” Cô ngẩng lên, nhìn thẳng vào ánh mắt rối ren của anh, từng chữ thốt ra dứt khoát như đóng đinh, “Tôi không cần gì hết.”
“Tôi chỉ cần con tôi.”
“Trả Thomas và Timothy lại cho tôi. Tôi hứa sẽ biến khỏi thế giới của anh ngay lập tức, vĩnh viễn không xuất hiện nữa. Cả đời này, chúng ta coi như hết nợ, không còn dính dáng.”
“Nằm mơ đi!” Benjamin vừa tức vừa nhục. Anh đã nhún tới mức đó rồi mà cô vẫn không chịu.
Anh đá phăng chậu lan đắt tiền bên cạnh. Cái chậu sứ mỏng manh vỡ choang thành từng mảnh, đất và mảnh sứ bắn tung tóe trên sàn.
Đám người trong phòng riêng giật thót, bầu không khí lập tức căng như dây đàn.
Đối mặt với cơn thịnh nộ ngút trời của anh, Sophie vẫn không hề lay chuyển. Giọng cô mang theo sự tuyệt vọng liều mạng, như chẳng còn gì để mất nữa. “Benjamin, năm năm trước, anh đã tự tay phá nát nhà tôi, danh tiếng tôi, và cả tình yêu tôi dành cho anh. Mọi thứ tôi có… đều bị anh đập cho tan tành.”
Cô đưa tay lên, chỉ vào vị trí trái tim mình. Đôi mắt đẹp ấy giờ như bãi hoang lạnh lẽo, trống rỗng đến tê dại.
“Bây giờ tôi chỉ còn Thomas và Timothy thôi. Chúng là lý do duy nhất để tôi sống.”
“Nếu anh cướp chúng khỏi tôi…”
"Thế khác gì anh ép tôi chết thêm lần nữa?"
Mấy chữ đó giáng thẳng vào tim Benjamin như búa tạ nện xuống.
Nhìn gương mặt trắng bệch mà vẫn ngẩng cao đầy bướng bỉnh của cô, nhìn ánh mắt quyết liệt đến tuyệt vọng ấy, lần đầu tiên anh mới thật sự hiểu: cô nói là làm.
Nếu anh cứng rắn giành tụi nhỏ đi, cô thật sự sẽ tự kết liễu.
Ý nghĩ đó làm sống lưng anh lạnh toát.
Tại sao chứ? Chẳng phải cô vốn yêu tiền, mê hư vinh hơn tất thảy sao?
Sao lại đến mức nhìn cũng không thèm nhìn những điều kiện hậu hĩnh như vậy?
Trong đầu Benjamin rối như tơ vò.
Đúng lúc đó, cửa phòng riêng hé mở.
Nathan thò đầu vào, dè dặt hỏi: "Benjamin, bên đối tác hỏi mình có tiếp tục thương lượng không?"
Ánh mắt Benjamin chợt sắc lại.
Trong đầu anh lóe lên một ý nghĩ điên rồ, đầy thù hằn.
"Muốn tôi trả lại con cho cô, không phải là không được."
Anh từ từ quay lại nhìn Sophie, đáy mắt sẫm xuống, nguy hiểm đến rợn người.
"Cuộc hợp tác tối nay cực kỳ quan trọng với tôi. Nếu cô giúp tôi chốt được kèo này..." Anh bước tới một bước, ghé sát thì thầm chỉ đủ hai người nghe. "Thì tôi trả con lại cho cô."
Cả người Sophie lập tức cứng đờ.
Giúp anh chốt kèo? Cô hiểu quá rõ câu đó nghĩa là gì.
Anh muốn cô đi tiếp rượu, mua vui cho đám đàn ông này!
Một cảm giác nhục nhã ập tới như sóng vỗ, dìm cô xuống tận đáy.
Nhưng cô chỉ im lặng vài giây, rồi ngẩng đầu lên, ép hết cảm xúc vào sâu trong mắt, đến khi chỉ còn lại một sự bình thản lạnh lẽo như người chết.
"Được." Cô đồng ý, không do dự.
Tôn nghiêm á? Nó đã vỡ nát từ cái ngày anh tống cô vào tù rồi.
Vì Thomas và Timothy, cô có thể làm bất cứ chuyện gì—không chỉ là tiếp rượu đám làm ăn, mà nếu cần, cả mạng này cô cũng dám đổi.
Benjamin nhìn cô nhận lời nhanh đến vậy, ngực bỗng thắt lại một cách khó hiểu. Anh tưởng mình sẽ hả hê vì trả thù, nhưng lại càng bực bội hơn.
Anh hừ lạnh một tiếng, quay lưng bước vào phòng riêng trước.
Sophie hít sâu một hơi, chỉnh lại mái tóc và quần áo bị gió làm rối, rồi theo anh vào trong.
Khi hai người lần lượt xuất hiện trước mọi người, những ánh nhìn trong phòng lập tức trở nên mờ ám.
Gây ầm ĩ một trận rồi lại bình thản cùng quay về, ai cũng hiểu vừa xảy ra chuyện gì.
Người ngồi ghế chủ vị—một ông doanh nhân trung niên béo ụ, mọi người gọi là Eli Fox—lập tức đứng dậy cười tươi, nâng ly.
"Ôi chà, Mr. Brown, tụi tôi đợi anh nãy giờ! Tôi cứ tưởng anh quên mấy người bạn cũ rồi chứ, từ ngày kiếm được mỹ nhân thế này!"
"Đúng đấy! Mr. Brown, cô đây là ai vậy? Anh giấu kỹ quá—không giới thiệu cho anh em biết à?" Một người khác hùa theo.
"Rõ ràng là người tình cưng chiều rồi! Nhìn cãi nhau kìa—không phải yêu thật thì là gì nữa?"
"Mr. Brown, thế là không công bằng nha! Tối nay anh phải phạt ba ly mới được!"
Cả phòng riêng ngập những câu chọc ghẹo và tiếng cười cợt đầy ẩn ý.
Những ánh mắt soi mói, thèm khát đó khiến dạ dày Sophie cuộn lên muốn nôn.
Cô đứng sau lưng Benjamin, mặt không cảm xúc, cố nuốt hết khó chịu xuống.
Benjamin chỉ liếc mọi người một cái lạnh băng.
Rồi anh kéo chiếc ghế cạnh mình ra, nói với Sophie: "Ngồi."
Sophie làm theo, động tác hơi cứng.
Chỗ này lại ngay sát bên đối tác tên Eli.
