Chương 10 Âm mưu tiết lộ

Ella đã lường trước được chuyện này.

Austin lúc nào cũng thế.

Chẳng buồn hỏi đầu đuôi, cứ mặc nhiên cho rằng cô sai.

Trong mắt anh, có chuyện gì cũng không thể là lỗi của Judith, càng không thể là lỗi của người làm.

Hay trong tim Austin, cô còn chẳng có “giá” bằng một món đồ đạc trong nhà họ Raymond?

“Vậy anh tin câu chuyện của cô ta hả?” Ella hỏi, ánh mắt lạnh ngắt, thất vọng đến tê người.

Austin đứng im, mặt trơ như đá, gật đầu một cách máy móc. “Đưa bằng chứng ra đi, rồi anh còn có thể nhìn em khác đi một chút. Chứ đừng để anh phải nhìn em diễn cái trò trẻ con này mãi.”

Ella hất thẳng xấp ảnh đã in sẵn cùng bản sao giao dịch của Yasmin vào mặt Austin. “Giờ vừa lòng chưa? Chưa đủ thì tôi còn nữa.”

Ảnh và giấy tờ rơi tứ tung như lá rụng, đáp xuống sàn với một sự khinh miệt cố ý.

Austin cụp mắt xuống, lạnh lùng lướt qua mấy tấm ảnh dưới sàn và tờ biên nhận chuyển khoản một triệu đô. “Em điều tra một người đàn ông tiếp xúc thân mật với Yasmin, rồi một khoản chuyển một triệu đô… để chứng minh cái gì?”

“Hay em đang muốn nói Yasmin biển thủ một triệu đô à?”

Austin không thể hiểu nổi vì sao cô lại cố chấp nhắm vào Yasmin đến vậy.

Cô biến mất nửa tháng trời.

Chỉ để điều tra mấy thứ này?

Sao cô có thể ngang ngược đến thế?

Đêm dạ tiệc xảy ra cháy, người ta báo với anh người mất tích là Ella, anh còn cuống cuồng đi tìm. Giờ cô xuất hiện, bình an vô sự, lại ném ra một đống “bằng chứng” kỳ quặc thế này.

Austin muốn một lời giải thích.

“Thưa ông Raymond, tôi thề tôi chưa từng lấy trộm gì của nhà này. Xin ông tin tôi!” Yasmin lập tức run bần bật, cuống quýt phân trần.

Cái vẻ hoảng sợ ấy khiến Austin không thể không dấy lên nghi ngờ.

Anh quay sang Ella. “Người đàn ông này là ai?”

Ella không muốn nhắc đến chuyện mang thai.

Cô cũng không còn muốn dính dáng gì với Austin nữa.

“Dù hắn là ai thì khoản tiền bất thường này cũng phải điều tra. Tôi mong anh làm cho ra lẽ—ít nhất cũng đừng để kẻ phạm tội nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

Ánh nhìn của Ella rơi xuống Yasmin đang quỳ dưới sàn, nước mắt nước mũi giàn giụa van xin.

Yasmin bỗng bùng lên tức tối. “Bà Raymond, tôi có làm gì đắc tội với bà đâu? Sao bà lại vu oan tôi như vậy? Tôi hầu hạ nhà Raymond mười năm rồi. Nếu tôi từng trộm một thứ gì, tôi chết không được yên!”

“Cô chỉ cần nói ai là người chuyển tiền cho cô, tôi sẽ không làm khó cô nữa,” Ella cứng giọng.

Cô nhất quyết phải moi ra kẻ thật sự muốn hại đứa con chưa kịp chào đời của cô.

Yasmin chỉ là quân cờ.

Cô chưa vội xử cô ta.

Đúng lúc ấy, điện thoại reo.

Austin rút máy ra liếc màn hình: Judith.

Anh cầm điện thoại, ánh mắt sắc như dao lướt qua Ella một cái.

“Chuyện người làm không đáng để đưa đến tai cô, nhất là trong tình trạng sức khỏe của cô.”

Ella khỏi cần đoán cũng biết ai gọi.

Judith.

Như con chó săn đánh hơi cực nhạy, cứ đúng lúc then chốt là xuất hiện, không lệch một ly.

Càng nghĩ càng khó mà không nghi Judith mới là kẻ đứng sau mọi chuyện.

Nhớ lại trước lúc cháy, rõ ràng cô ta có thể chạy thoát, vậy mà lại bị đẩy ngã xuống—

Mắt Ella lạnh dần khi những mảnh ghép trong đầu tự khớp lại, tất cả đều chỉ về một người.

Trong lúc vô vàn suy nghĩ dồn dập cuộn lên, ánh nhìn lạnh tanh của Austin dừng thẳng trên mặt cô.

“Dù người làm có trộm một triệu đô, có đáng để em làm lớn chuyện đến vậy—còn kéo cả Judith vào không?”

Ella thấy mình bị chụp mũ oan uổng, lập tức bật lại. “Judith biết chuyện này kiểu gì? Từ bao giờ chuyện trong nhà mình lại đến lượt người ngoài xen vào?”

“Cô ấy không phải người ngoài!” Austin gầm lên, từng chữ nện xuống như búa.

Ella bật cười, nhìn cái vẻ méo mó trên mặt anh ta—cơn giận dữ mà anh ta chỉ trút ra vì Judith.

Bình tĩnh thường ngày của anh ta bay sạch.

Anh ta gào vào mặt cô cũng chỉ vì Judith.

Cơn đau thắt ngay ngực khiến Ella gần như không thở nổi.

Ella nhìn Austin, ánh mắt vừa hoang mang vừa không tin nổi. “Vậy là… em mới là người dưng hả?” cô hỏi.

Austin im lặng.

Vì con của mình, cô phải làm cho ra lẽ.

Mấy ngày nay, cô như đứng trên sợi dây mỏng tang, sẩy chân một cái là rơi thẳng xuống vực.

Cô chỉ muốn đòi lại công bằng cho đứa con đã mất.

Cô nhắm chặt mắt, nước mắt cứ thế tràn ra, chảy thành hai dòng nóng hổi trên má.

“Austin, em chỉ muốn bà ta nói hết, thú thật mọi chuyện, trả lại sự thật thôi.”

Anh cau mày sít lại, gằn giọng hỏi: “Sự thật gì?”

Điều Ella cần là một niềm tin vô điều kiện, không phải bị tra hỏi như tội phạm.

“Sao anh hỏi lắm thế? Em là bà chủ cái nhà này mà, đuổi một người làm thôi cũng phải xin phép anh à?”

Cô nghẹn thở, tay run bần bật, nhưng vẫn cố nâng giọng cho bằng anh.

Austin mím môi mỏng, không nói gì.

Anh vẫn điềm nhiên, nhìn cô bộc phát cảm xúc, lạnh lùng quan sát như thể cô đang làm trò, như một người đàn bà phát điên.

Ella chịu đủ rồi.

“Em gọi công an!”

Cô với lấy điện thoại, bấm số.

Austin không nhúc nhích, đứng trơ trơ.

Gương mặt sắc lạnh của anh bị ánh đèn cắt đôi—một nửa ấm, một nửa lạnh.

Áo sơ mi phẳng phiu càng làm dáng người anh cao thẳng rõ rệt, khí lạnh toát ra bao trùm lấy cô, khiến cô rợn người.

Ella cắn răng, chuẩn bị ấn nút gọi thì Yasmin—người đang quỳ dưới sàn—cuối cùng cũng mở miệng.

“Đừng gọi… tôi nói.”

Ngay lúc đó, chuông cửa vang lên.

Không khí căng như dây đàn bỗng bị cắt phăng. Austin ném cho Ella một cái nhìn lạnh ngắt rồi bước ra mở cửa.

Cửa vừa mở, Judith đứng đó, thở dốc như vừa chạy vội tới.

“Austin!”

Ella quay lưng về phía họ, cảm giác như mình bị cố tình coi như không khí.

“Austin, anh đừng giận! Chắc Ella ở nhà được chiều quen nên nóng nảy, chứ cũng không nên trút lên đầu người làm như vậy.”

Austin hỏi nhẹ nhàng: “Em mệt không?”

“Không hề. Được giúp anh giải quyết rắc rối là em vui mà,” Judith đáp.

Từng câu từng chữ như dao bay, cắm vào lưng Ella.

Các ngón tay cô siết chặt đến tê dại.

Cô thấy lòng bàn tay ươn ướt nhưng không cúi xuống nhìn.

Cô quay lại, ánh mắt lạnh băng nhìn hai người đứng cạnh cửa.

“Ella, quản gia làm gì mà chị đối xử vậy? Chỉ có một triệu đô thôi mà. Em trả lại chị. Đừng nặng tay với cô ấy như thế, được không?” Lời Judith nói khéo léo bẻ cong mọi chuyện, khiến Ella thành kẻ vô lý.

Ella phải thừa nhận, cái tài đổi trắng thay đen của Judith đúng là không đơn giản.

Ella bật ra một tiếng cười lạnh. “Cô quen bà ta à?”

Giờ thì bất cứ ai có dây mơ rễ má với Yasmin, trong mắt cô đều đáng nghi.

Judith chạy tới bênh Yasmin nhanh như vậy, quá khả nghi.

Mà Judith biết chuyện Yasmin làm bằng cách nào?

Trừ khi… chính cô ta đứng sau tất cả.

“Yasmin gần như nuôi em lớn. Em luôn coi bà ấy như người nhà,” Judith giải thích, nghe hợp tình hợp lý. “Thằng con trai vô dụng của bà ấy nợ một triệu đô. Bà ấy từng tới cầu cứu em, nhưng em không giúp được. Chắc bà ấy tự tìm cách khác.”

Judith nhìn thẳng vào mắt Ella, vừa nói vừa mỉm cười.

Ý cô ta quá rõ: Yasmin cần một triệu đô để trả nợ cho con trai.

Con trai bà ta… có thể nào là Xavier, trưởng khoa sản ở Phòng khám Peaceful Wellness không?

“Đủ rồi. Giờ đã rõ ràng thì đừng làm ầm lên nữa,” Austin nói.

Yasmin quỳ dưới sàn gật đầu lia lịa, bắt đầu thú nhận.

Chương Trước
Chương Tiếp