Chương 110 Liên minh nguy hiểm

“Có cả tôi nữa, đúng không?” Ella nhìn thẳng vào anh, bất chợt hỏi.

Trong một thoáng ngắn, Austin như nghẹn thở.

Anh dán mắt vào đôi mắt cô—bốc lên sự chống đối, lại phủ một lớp thất vọng mờ đục—nhưng không thốt nổi một lời.

Sự im lặng ấy đau hơn mọi câu nói.

“Được thôi.” Ella gật đầu, cất điện ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc