Chương 45 Xin lỗi

Royce nện mạnh bàn tay xuống mặt bàn một cái “rầm” chắc nịch, cả phòng họp như bị dập tắt tiếng động. “Đủ rồi!” anh quát.

Cả nhóm lập tức nín thinh.

Anh nhấc máy. Chưa kịp nói câu nào thì giọng trầm của Austin đã vọng qua, lạnh tanh như nước đá.

“Bản đề xuất dự án của Judith không có vấn đề gì hế...

Đăng nhập và tiếp tục đọc