Chương 6 Vết Rượu
“Cô thấy nó đi với ông Raymond chưa? Tôi cá là nó đang thả thính ổng đấy,” một người đàn bà ghé tai thì thầm.
“Chị Brooks đáng ra phải hất thẳng ly vang đỏ vô mặt nó. Cho nó chừa,” người khác hùa theo.
“Mà sao chị Brooks hiền dữ vậy? Xin lỗi nó làm gì cho mệt.”
Ella nghe rõ mồn một những lời độc địa nhắm vào mình.
Từng câu từng chữ như cái tát rát buốt tạt thẳng vào mặt.
Trớ trêu đến nghẹt thở—Judith cố tình làm đổ rượu lên váy cô, vậy mà rốt cuộc trong mắt thiên hạ, Ella lại thành kẻ xấu.
Cô cúi nhìn chiếc đầm dạ hội ánh vàng giờ loang một vệt vang đỏ xấu xí.
Cô còn chưa kịp mở miệng, Judith đã vội vàng chạy sà tới bên Austin.
“Austin,” Judith run run gọi, trông như thể sắp ngất đến nơi. “Anh giải thích với Ella giùm em đi, em không cố ý mà! Cô ấy giận em quá!”
Judith bám chặt lấy tay Austin, cố tình tựa sát vào anh, làm ra vẻ yếu ớt mong manh.
Đôi mắt mở to đầy nỗi sợ “diễn” liếc nhanh về phía Ella, như thể Ella mới là người đáng sợ.
Hàm Austin siết lại. “Judith không làm cố ý. Đừng nhằm vào cô ấy nữa.”
Ella nghẹn hơi.
Cô đã từng nhằm vào Judith khi nào?
Cô còn chưa nói một lời, sao tự dưng lại thành kẻ gây sự?
Sự bất công bùng lên trong lòng cô. “Nếu tôi không nhìn nhầm, lúc đó cô đứng cách tôi mấy bước. Vậy mà rượu lại ‘tự nhiên’ bắn lên váy tôi.”
“Cô đang nói tôi cố ý hả?” Mắt Judith lập tức ngân ngấn nước. “Sao cô có thể nghĩ tôi ác vậy?”
Judith che mặt, vai rung lên vì tiếng nức nở kìm lại, đóng vai nạn nhân trơn tru đến mức ai nhìn vào cũng tưởng cô ta mới là người bị phá hỏng cả buổi tối.
Sắc mặt Austin tối sầm. “Ella, đủ rồi. Em làm ầm lên thế này còn chưa vừa sao?”
Nhìn Austin đứng về một phía cùng Judith đối đầu với mình, Ella thấy như bị đâm sau lưng.
Một cơn đau buốt tràn lên, nhưng cô nhất quyết không để nước mắt rơi.
Thay vào đó, cô nhìn thẳng hai người họ, trong mắt lộ rõ vẻ thất vọng.
“Ít nhất cũng phải đền cái váy,” Ella gằn từng chữ, giọng căng cứng vì kìm nén. “Cố ý hay không thì cũng làm hỏng rồi.”
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào.
“Gan thật, đòi tiền như tống tiền chỉ vì cái váy rẻ tiền!”
“Chắc đồ nhái thôi. Có khi còn không bằng giá chai rượu.”
“Chị Brooks hiền quá. Nhìn cái kiểu con đó lợi dụng kìa.”
“Đòi hỏi ghê! Chị Brooks đã xin lỗi rồi, còn muốn gì nữa?”
Những kẻ đứng ngoài không đầu không đuôi, thấy kiểu váy có phần hơi “lỗi mốt”, liền mặc định đó là đồ rẻ tiền.
Nhưng sự thật, đó là thiết kế đặt may riêng, từng xuất hiện trong một show diễn huyền thoại làm cả giới thời trang chấn động hai năm trước.
Austin đã tốn một khoản không nhỏ để tặng Ella vào sinh nhật cô.
Đó là lần sinh nhật đầu tiên anh ở bên cô, nên Ella nâng niu chiếc váy như bằng chứng rằng đã có lúc Austin từng quan tâm cô thật lòng.
Giờ thì những lời lạnh lùng của anh chém phăng tia hy vọng cuối cùng trong cô.
“Ella, đừng có làm quá,” Austin cảnh cáo, ánh mắt lạnh tanh, không chút nương tay.
Dường như anh đã quên sạch ý nghĩa của món quà chính tay mình tặng.
Tim Ella trĩu xuống. Ánh sáng cuối cùng trong mắt cô vụt tắt, chẳng còn lại gì.
“Ella! Ôi trời, gặp cháu ở đây đúng là bất ngờ quá!”
Ella vừa định quay đi thì một giọng quen thuộc gọi với theo.
Cô ngoảnh lại, thấy một người bạn cũ của ông ngoại đang bước tới.
Thật ra Ella là con ruột của nhà Brooks.
Năm ba tuổi, cô bị lạc, rồi được một ông cụ đã về hưu ở vùng quê nhận nuôi.
Mẹ cô, Janice Clark, đã tìm cô trong tuyệt vọng cho tới khi suy kiệt vì sầu muộn, đổ bệnh rồi qua đời.
Sau đó, cha cô—John Brooks—nhanh tay chiếm đoạt tài sản bên ngoại của mẹ, dọn về sống cùng bồ nhí và Judith, người hơn Ella hai tuổi.
Cú sốc ấy khiến bà ngoại bên mẹ của Ella bị tai biến, nằm liệt giường.
Đến năm Ella mười tuổi, ông ngoại cô—Gerald Clark—cuối cùng cũng tìm được cô và đón cô về nhà.
Ai mà ngờ được Judith lại dần dần nổi lên như một nhà thiết kế có tiếng, rồi còn “lột xác” thành cô cháu gái thừa kế nhà Brooks được thiên hạ công khai thừa nhận, trong khi Ella vẫn cứ vô danh tiểu tốt?
Giờ thì Austin với Judith đã thành “cặp đôi vàng” trong miệng mọi người.
Còn Ella, từ trước tới nay chưa từng công bố thân phận thật sự của mình—rằng cô mới là người thừa kế nhà Brooks.
Có lẽ vì vậy nên ai cũng thấy mình có quyền chê bai, xỉa xói cô.
Ella chỉ khẽ gật đầu chào ông Bales và ông Dobbins, không buồn nói thêm câu nào.
“Ôi, ông Bales, ông Dobbins! Đúng là có duyên gặp nhau ở đây nha,” Judith lập tức bước lên trước, cười tươi như hoa, giọng ngọt xớt cố lấy lòng. “Cháu có nghe ông cháu thỉnh thoảng nhắc tới hai ông đó ạ.”
Hai người đàn ông nhìn nhau, ánh mắt thoáng ngơ ngác, rồi chỉ gật đầu xã giao—lịch sự nhưng lạnh nhạt.
Daron Bales là người sáng lập kiêm CEO của Tập đoàn Công nghệ Summit.
Valentin Dobbins vừa là nhà nghiên cứu vừa là nhà đầu tư của Dự án Prometheus.
Cả hai đều thuộc dạng “cây đa cây đề” trong giới nghiên cứu khoa học và đầu tư.
Judith từng gặp Daron một lần, hồi mấy năm trước John dẫn cô ta đi dự một buổi tiệc công việc. Gặp đúng một lần mà cũng đủ để cô ta vin vào làm quen.
Còn Valentin thì Judith chỉ nghe đồn thổi, nhưng lại sốt sắng muốn bắt mối.
Một mũi tên trúng hai đích—vừa kết giao người quyền thế, vừa tiện thể dìm Ella xuống bùn.
Trong đầu Judith, đó đúng là nước cờ hoàn hảo.
Ella quá quen trò của Judith rồi.
Bề ngoài thì Judith tỏ ra rộng lượng, tử tế với cô. Nhưng sau lưng lại khoái chí phá bĩnh, rồi đứng ngắm người ta đổ dồn ánh nhìn về phía mình.
Với Judith, Ella chẳng qua chỉ là cái nền để cô ta tôn mình lên cho sang.
“Ông Bales đó, CEO của Summit Technologies Group đấy,” có người trong đám đông thì thào.
“Tôi nghe nói ông ấy với ông Dobbins đang hợp tác làm Dự án Prometheus, lại còn có vốn của ông Clark. Bảo sao cô Brooks thân thiết với họ vậy.”
“Đúng là số sướng, có ông ngoại cưng như trứng mỏng.”
Judith nghe vậy, nụ cười càng nở rộng, liếc sang Ella một cái đầy đắc thắng.
Trong lòng Ella chỉ muốn bật cười khinh.
Mẹ của Judith chẳng qua cũng chỉ là người chen chân vào, Judith thì tuyệt đối không có chút máu mủ gì với ông Gerald. Vậy mà cô ta vẫn trơ trẽn đóng vai “cháu gái cưng” của ông như thật.
Thấy rõ lớp mặt nạ của Judith, Ella lên tiếng thẳng thừng: “Ông Bales, ông Dobbins, hai ông đang tìm tôi để bàn về Dự án Prometheus à?”
Daron lướt nhìn Judith một cái hờ hững, rồi quay sang Ella, ánh mắt lại mang theo sự tôn trọng thật sự. “Sức khỏe ông ngoại cô dạo này không ổn, nên không thể trực tiếp trao đổi với chúng tôi. Ông ấy vẫn cứ lo tìm một người đáng tin để tiếp quản việc điều phối.”
Ella nắm đúng cơ hội, không chần chừ: “Tôi theo sát Dự án Prometheus từ lâu rồi, cũng đã tổng hợp được khá nhiều tài liệu nghiên cứu. Nếu hai ông tin tôi, tôi sẵn sàng thử nhận phần việc đó.”
“Dự án Prometheus là AI mũi nhọn, chị đừng có làm khó ông Bales chứ,” Judith vội chen vào, giọng nghe như lo lắng nhưng lại đầy ý chặn họng.
Trong đám đông lập tức có người hùa theo, được nước nói thêm: “Cô ta không biết tự lượng sức hả? Người thừa kế nhà Brooks đang đứng ngay đây này!”
“Mang họ Brooks không có nghĩa là cùng một nhà đâu.”
“Không biết điểm dừng. Cô ta tưởng người ta lịch sự một chút là cô ta được ké danh nhà Brooks chắc?”
Ella bật cười khẽ, tiếng cười lạnh tanh, rồi liếc Judith một cái.
Judith lập tức nhảy vào lần nữa, giọng kẻ cả thấy rõ: “Ella, chị có biết ông Bales đâu. Để tôi—”
“Xin lỗi cô,” Daron cắt ngang, chẳng buồn giấu vẻ không kiên nhẫn, “tôi chỉ nhớ nhà Brooks có một người thừa kế tên là Ella Brooks. Tôi không nhớ có ai tên Judith cả.”
Ánh mắt ông ta rơi xuống chiếc váy của Ella—chỗ bị rượu vang làm ố.
“Đó là mẫu giới hạn, đúng không? Tiếc thật, bị hỏng thế này.”
Sắc mặt Judith lập tức sa sầm.
Cái gì cơ? Mẫu… giới hạn á?
