Chương 8: Phản bội và mất mát
Anh rẽ màn khói, bước thẳng về phía họ.
Mắt Judith sáng rực lên vì hân hoan, cô ta lập tức lao sầm vào lòng anh như kiểu gặp được bùa hộ mệnh.
Austin đỡ lấy cô ta, giữ cho cô ta đứng vững.
“Austin, mình chuồn khỏi đây nhanh đi!” cô ta ré lên, chộp lấy cổ tay anh rồi kéo giật về phía cửa thoát.
“Austin!” Ella bịt mũi, khói đặc làm rát bỏng mắt và cổ họng khiến giọng cô vỡ ra thành tiếng nấc. “Cứu em với!”
Austin quay phắt về phía tiếng gọi.
Judith lập tức chắn ngang tầm nhìn của anh, còn làm bộ làm tịch, ngã rũ vào ngực anh như ngất xỉu thật.
Lông mày anh nhíu chặt, theo phản xạ bế xốc Judith lên và đi nhanh về phía cửa ra phòng khiêu vũ.
Làn khói trắng cuồn cuộn che kín dáng Ella một cách hoàn hảo.
Austin khựng lại, mắt dán về góc nơi tiếng cô vừa vọng ra.
Đúng lúc đó, chiếc đèn chùm pha lê phía trên bỗng “rắc” một tiếng, tuột móc.
Cả khối đèn nặng nề rơi ầm xuống đúng hướng tiếng Ella, mảnh kính văng tung tóe, vài mảnh quệt rách cánh tay Austin.
Anh đứng chết sững, kinh hoàng nhìn chiếc đèn chùm chôn vùi khu vực mà anh nghĩ là nơi vừa nghe thấy cô.
Austin chờ một tiếng kêu cứu.
Nhưng không có gì cả. Chỉ còn một khoảng im lặng ghê người.
Trán anh nhăn lại sâu hơn. Hay là anh nghe nhầm?
Judith trong lòng anh khẽ thở hắt ra yếu ớt, tay bấu chặt cổ áo anh.
Gạt phăng những nghi hoặc sang một bên, anh bế cô ta ra khỏi phòng khiêu vũ.
Sau bức màn khói dày đặc, Ella nhìn bóng người ấy an toàn thoát ra ngoài.
Cô biết chắc như đinh đóng cột: Austin sẽ không quay lại.
Anh đã thật sự bỏ rơi cô.
Mảnh kính từ chiếc đèn chùm vỡ găm vào hai chân cô, xé toạc chiếc váy dạ hội màu vàng óng.
Lớp vải sang trọng giờ loang lổ máu.
Cơn đau cắt ngang từng dây thần kinh, vậy mà trái tim cô lại tê dại lạ lùng.
Giữa biển lửa mênh mông, cô như một con thuyền buồm bị bỏ mặc, lênh đênh một mình, không bấu víu nổi vào đâu.
Khi ý thức bắt đầu trôi tuột, Ella vẫn thì thào không ngừng: “Làm ơn… cứu em… cứu con em…”
Trong trạng thái mê man, cô rơi vào một giấc mơ kỳ quái, đứt gãy.
Mọi thứ đen kịt, vỡ vụn thành từng mảnh.
Mỗi mảnh lại chứa một đoạn của bốn năm làm vợ Austin.
Có mảnh là tiếng cười, còn có mảnh là cô ngồi lẻ loi trước bàn ăn bày biện đủ món mà chẳng có ai chạm đũa.
Cô thấy Austin đêm nào cũng xé nát cơ thể cô, cuồng si trong khao khát có người nối dõi.
Ella bất lực nhìn những cảnh ấy như xem lại một cuốn phim tàn nhẫn, cảm giác tim mình bị khoét rỗng, gió đắng nghét rít lên trong khoảng trống.
Cô không nhúc nhích được. Chỉ có nỗi buồn tràn ngập, đè bẹp lấy cô.
Lần nữa tỉnh lại, cô cứ ngỡ mình đã chết.
Cô thấy mình nằm trong một phòng mổ.
Cô cảm nhận phần thân dưới bị rạch toạc, bụng như bị moi rỗng ra, nhưng cô không thể thốt nổi một lời.
Cô chỉ có thể trừng mắt nhìn ánh đèn phẫu thuật chói lòa trên đầu, nước mắt lăn dọc thái dương, rồi bóng tối lại ập xuống, nuốt chửng tất cả.
“Con tôi! Không!”
Ella bật dậy, ôm chặt bụng và gào lên.
Mùi thuốc sát trùng và mùi thuốc men nồng gắt xộc thẳng vào mũi.
Cô đảo mắt hoảng loạn, túm lấy cổ tay cô y tá đang luồn kim truyền dịch, gằn giọng hỏi: “Tôi đang ở đâu?”
“Bệnh viện,” cô y tá đáp cộc lốc, giật tay lại khỏi cú nắm của Ella.
Chắc đây là ác mộng.
Ella lắc đầu cuống cuồng, nước mắt ứa đầy, tay siết chặt ga giường. “Con tôi… con tôi có sao không?”
“Cô bình tĩnh lại. Chúng tôi vừa phẫu thuật xong. Vết thương của cô quá nặng… chúng tôi không giữ được em bé,” cô y tá giải thích, đồng thời gọi bác sĩ phụ trách tới.
Tin đó đập nát cô. Cô run bần bật, không sao ngừng lại được.
Không phải mơ.
Đứa bé mà cô đã chật vật đến thế mới có được… đã không còn nữa.
Cô không chịu tin. Họ nhất định đang nói dối.
Ella hất chăn ra, nhưng vừa định xuống giường thì hai chân mềm nhũn, không chịu nổi sức.
Cả hai chân quấn dày nhiều lớp băng trắng.
“Chân tôi… chân tôi bị sao vậy?” cô gằn giọng hỏi, chụp lấy tay cô y tá lần nữa.
Cô y tá giật tay ra, lùi hẳn về sau.
“Chấn thương của cô nặng lắm. Cô hít phải rất nhiều khói nên bị viêm phổi, còn hai chân thì bị rách nhiều chỗ. Phần thân dưới mất máu nhiều, nên bác sĩ trực đã chọn cách xử lý thận trọng để tránh tổn thương dây thần kinh và nguy cơ liệt—lấy hết mảnh kính ra trước rồi mới cầm máu.”
Ella gào lên: “Tôi hỏi cái đó đâu!”
“Cô ơi, cô bình tĩnh giúp em với. Bác sĩ phẫu thuật cho cô sẽ vào ngay. Cô có gì thì hỏi bác sĩ ấy, nha,” cô y tá giải thích, rõ ràng cũng đang lúng túng, khó xử.
Móng tay Ella bấm sâu vào lòng bàn tay khi cô nắm chặt hai đấm.
Cô nhìn chòng chọc vào y tá. “Con tôi… con tôi có về lại được không? Chị nói dối, đúng không? Chị đang lừa tôi phải không?”
Cô cúi gằm mặt, vai run bần bật. Cảm giác như cả người sắp vỡ vụn ra.
“Em… em rất xin lỗi. Bọn em không cứu được em bé,” cô y tá cố dỗ dành.
Ella sụp hẳn xuống, khóc nấc lên không sao kìm nổi, nước mắt giàn giụa ướt đẫm cả mặt.
Không thể nào.
Con cô đáng lẽ phải an toàn chứ.
Chân cô bị thương, nhưng con… con đâu có làm sao mới đúng.
Sao lại không cứu được con cô?
Ella không thể nuốt nổi những lời y tá vừa nói.
Cô nhớ như in cảnh bác sĩ lấy ra từ trong bụng cô một thứ mơ hồ—một mảng mô còn chưa thành hình—rồi thản nhiên quẳng vào thùng rác y tế như quăng một miếng bông bẩn.
“Cô Brooks, cô tỉnh rồi!”
Ella giật phắt đầu lên, thấy một bác sĩ sải bước tới với nụ cười tươi rói.
“Tôi là bác sĩ Xavier Hoffman, trưởng khoa sản, người trực tiếp xử lý ca mổ của cô,” ông ta giới thiệu, giọng vui vẻ như đang chào hỏi xã giao.
Ông ta đang cười.
Chính ông ta… người vừa cướp con cô đi.
Và giờ ông ta đứng đó, cười như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ella bật ra một tiếng cười lạnh ngắt, không chút vui vẻ. Làm sao một kẻ đồ tể như ông ta còn cười nổi?
“Cô đừng kích động. Tình trạng của cô lúc đó nguy kịch—mất máu nặng, lại thêm cơ thể vốn đã suy. Chúng tôi buộc phải ưu tiên an toàn cho cô. Không còn cách nào khác,” ông ta nói, cố đắp lên mặt một vẻ ân hận giả tạo.
Từng chữ của ông ta khiến da Ella nổi gai.
Cô cười khẩy. “Đó là câu trả lời của ông à? Ông có thật là bác sĩ không?”
“Cô Brooks, cô dùng từ nặng quá. Chúng tôi cũng không muốn cô mất đi cơ hội làm mẹ, nhưng chúng tôi buộc phải chọn đình chỉ thai để cứu mạng cô,” Xavier nói, tự đặt mình lên cái bệ đạo đức như thể mình cao thượng lắm.
“Vậy tôi vào bệnh viện này bằng cách nào? Ai ký cho phép phẫu thuật? Với lại, tôi đã tỉnh lại giữa ca mổ và thấy ông ném con tôi vào thùng rác. Ông thật sự muốn cứu tôi, hay ông cố tình gây ra ‘tai biến y khoa’ này?” Ella chất vấn rành rọt.
Sắc mặt Xavier lập tức sầm xuống khi nghe những lời đó.
“Tôi là bác sĩ, không phải kẻ giết người. Tai biến y khoa, tôi có thể chịu trách nhiệm. “Cô đang nghi ngờ chuyên môn của tôi à?” ông ta hỏi, giọng lạnh tanh.
Ella nhìn ra ngay ông ta sẽ không cho cô một lời giải thích đàng hoàng. Cô ngẩng cằm, môi trắng bệch, người yếu rã rời mà giọng vẫn khàn đi: “Ông vẫn chưa trả lời bất kỳ câu hỏi nào của tôi.”
“Cô Brooks, nếu cô có thắc mắc về ca mổ này, cô cứ việc làm đơn khiếu nại tôi. Tôi sẽ sẵn sàng giải trình,” ông ta gạt phắt, quay lưng định bước đi.
Cô y tá đứng nép một bên, im thin thít, không dám xen vào.
Cô ta liếc Ella một cái thật yếu ớt, như thể đang giấu điều gì đó, rồi vội vã theo bác sĩ ra ngoài.
Ella ngồi sững người.
Ông ta đang chột dạ sao?
Giờ thì cô chắc một điều: ông ta nói dối.
Trong ca phẫu thuật đã có chuyện gì đó sai trái.
Hoặc… ngay từ đầu, đây đã là một cái bẫy.
Ella nhắm mắt lại. Cô không thể để con mình “lên trời” mà không có câu trả lời.
Đó là đứa con đầu lòng của cô.
