Chương 3 Mang thai tiếp xúc
Sophia lảo đảo về nhà như người mất hồn.
Trong đầu cô trống rỗng hoàn toàn, chẳng biết phải đối mặt với cái thai này kiểu gì nữa.
Cô ngồi phịch xuống ghế sô-pha, mắt nhìn trân trân vào khoảng không, đâu hay Zachary đang đứng trên tầng lầu nhìn xuống. Cảnh ấy chỉ càng làm lửa giận trong anh bùng lên.
Sophia lớn lên ngay trong thế giới của anh, bao năm nay người đàn ông duy nhất bên cạnh cô cũng chỉ có anh. Vậy mà giờ cô không chỉ “cắm sừng” anh, còn gan to đến mức mang thai con của kẻ khác!
Zachary rút điện thoại ra, ngón tay gõ dồn dập, gửi tin nhắn cho trợ lý.
[Điều tra mọi hoạt động gần đây của Sophia. Xem cô ta đã liên lạc với ai. Tôi muốn từng chi tiết, không sót một thứ gì.]
Bác sĩ đã xác nhận cô mang thai được một tháng, nghĩa là chuyện đó xảy ra vào khoảng thời gian ấy.
Sophia chẳng hề biết Zachary đang tính toán gì. Cô hít sâu một hơi, cố gắng sắp xếp lại mớ suy nghĩ rối như tơ vò.
Đây là con của cô, cô phải chịu trách nhiệm.
Sophia lấy tập giấy ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo, rồi gõ cửa phòng làm việc.
Zachary đang cắm cúi xử lý văn kiện.
Đôi mắt vốn đẹp như nước của cô giờ đờ đẫn, vô hồn, phản chiếu sự mệt mỏi đến cạn kiệt. “Anh ký đi. Hôm nay mình còn kịp ra tòa làm cho xong.”
Nghe câu đó, bút Zachary khựng lại. Anh ấn mạnh đến mức gần như rách giấy, nét ký bị vặn vẹo, méo mó như chính tâm trạng anh lúc này.
“Xem ra cô quên sạch những gì tôi nói ở bệnh viện rồi,” Zachary lạnh lùng nói, mắt vẫn không ngẩng lên.
“Dylan tôi tự lo. Dù anh có ký hôm nay hay không, tôi cũng dọn ra ngoài.”
Sophia cứ nghĩ cơn điên của Zachary là vì anh tin cô phản bội.
Dù sao từ nhỏ đến lớn Zachary sống như cậu ấm được chiều quen rồi. Chưa từng có ai dám trái ý anh.
Dẫu cô mới là người bị tổn thương, nhưng cô cũng thật sự đã làm anh mất mặt.
Nghĩ mà chua chát: coi như huề nhau vậy. Cả hai đều chẳng chung thủy với cuộc hôn nhân này. Vậy còn cố níu cái vỏ quan hệ giả tạo làm gì, chỉ khiến cả hai thêm ngán ngẩm, thêm mệt mỏi?
Vốn dĩ Zachary chưa từng muốn cưới cô.
Giờ thì anh càng khinh cô hơn thôi.
Ánh nhìn sắc như dao của Zachary ghim chặt lên Sophia.
“Thằng đó có gì hay mà cô dám đem hết mọi thứ ra đánh đổi để ở bên nó? Cô định ôm cái thai này chạy đi, rồi quay lại đoàn tụ với nó à?”
Sophia không muốn đôi co với những lời quy chụp ấy nữa.
Cô nhìn anh, giọng bình thản đến lạ: “Chúng ta đều phản bội cuộc hôn nhân này rồi. Đổ lỗi cho nhau để làm gì.”
Zachary bẻ gãy cây bút làm đôi.
“Paula và tôi là chuyện cũ từ tám đời rồi, Sophia. Cô còn muốn bám lấy đến bao giờ nữa hả? Kiên nhẫn của tôi có giới hạn. Nếu cô chịu bỏ đứa bé này, tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Zachary dùng chút lý trí còn sót lại để đè cơn giận xuống. Với anh, đây đã là nhượng bộ lớn nhất.
Tim Sophia lạnh dần theo từng chữ.
Ai là người đòi ly hôn trước? Ai là người phản bội trước?
Vậy mà anh lại nói như thể chính cô mới là người “làm quá”, người “kéo dài” mọi chuyện.
Sophia mệt đến mức chẳng còn sức mà đau nữa. “Không còn gì để nói. Cuộc hôn nhân này phải kết thúc.”
Cô đã đuổi theo Zachary từ thuở bé. Bao năm ròng rã cố với tới anh, bao nhiêu đau đớn, giằng xé, cuối cùng chỉ khiến cô sứt sẹo, tan nát.
Dù có yêu cuồng nhiệt đến đâu, chẳng nhận lại được chút hồi đáp nào thì rồi cũng sẽ tàn.
Nói xong, Sophia quay người trở về phòng.
Sau lưng cô vang lên tiếng một thứ gì đó bị đá hất đổ rầm rầm, dữ dội đến lạnh người.
Sophia chẳng buồn quan tâm, cũng không thèm ngoái lại.
Căn nhà này từng là “tổ ấm” ngày cưới của họ. Cô sống ở đây tròn ba năm, dấu vết của cô vương khắp nơi.
Thế nhưng gần như chẳng có chút hơi hướng nào của Zachary, vì suốt ba năm qua, anh ta hầu như chẳng mấy khi ở nhà.
Sophia nhanh tay thu dọn đồ đạc. Đến lúc ngẩng lên, Zachary đã đứng chặn ngay khung cửa, ánh mắt lạnh như phủ một lớp băng.
“Vậy là em quyết rồi à? Dám đem hết mọi thứ ra đánh cược vì ‘tình yêu đích thực’ của em?”
“Ừ.”
Có giải thích cũng vô ích, mà dù cô có nói, anh ta cũng chẳng đời nào tin.
Sophia đành thuận theo cái kết luận anh ta tự dựng lên.
Cô chợt nhớ mấy bộ phim ngôn tình hồi trước hay xem, nam nữ chính cứ nhất quyết không chịu nói thẳng nói thật, để rồi hiểu lầm chồng chất. Ngày đó cô còn thắc mắc sao họ không ngồi xuống nói cho ra nhẽ. Đến khi rơi đúng vào cảnh này, cô mới hiểu. Có những chuyện… nói ra cũng chẳng được gì, thậm chí còn đau hơn.
Cô ngẩng lên nhìn Zachary, hỏi: “Anh còn nhớ hợp đồng tiền hôn nhân không? Nếu một bên muốn chấm dứt hôn nhân thì bên còn lại phải đồng ý.”
Mỉa mai ở chỗ, điều khoản đó chính là do Zachary thêm vào. Anh ta cài sẵn đường lui để sau này còn đường cưới Paula.
Sophia kéo vali lăn ra phía cửa, nhưng vừa lướt qua, Zachary đã chộp lấy cổ tay cô.
Trong mắt anh ta đầy ám ảnh và nguy hiểm.
“Em chắc thằng khốn đó nuôi nổi em với đứa nhỏ à? Rời khỏi nhà Spencer rồi em định đi đâu? Em là người đòi ly hôn, vậy thì đừng hòng lấy được một xu từ tôi.”
Sophia giằng tay ra, giọng lạnh tanh: “Chuyện của tôi, không tới lượt anh lo. Tôi có tay có chân, có học hành đàng hoàng. Tôi tự nuôi được mình.”
“Em…!”
Zachary tức đến nghẹn họng.
Rốt cuộc là thằng đàn ông nào đã “tẩy não” Sophia, khiến cô cứng đầu cứng cổ nhất quyết rời đi như vậy?
Nhìn thái độ lạnh như người dưng của Sophia, anh ta bỗng thấy một cảm giác bất lực lạ lẫm tràn lên. Sophia ngoan ngoãn ngày trước… biến mất từ lúc nào?
Giờ giữa họ như có một bức tường vô hình. Cô đứng ngay trước mặt anh ta đấy thôi, mà lại xa vời như ở tận chân trời góc bể.
Sophia siết chặt tay cầm vali, định bước đi, nhưng thân người Zachary chắn kín lối ra, không chừa cho cô một khe nào để lách qua. Hai người đứng giằng co đầy ngượng ngập, chẳng ai chịu nhường nửa bước.
Mặt Zachary sầm xuống, vừa định nói thêm thì điện thoại anh ta đột nhiên reo.
Là Dylan gọi.
Nghe giọng Dylan thì có vẻ đang vui như mở hội.
“Zachary, con với Sophia đang ở cùng nhau đúng không? Sao có tin vui mà không báo cho ta sớm?”
Sophia đứng ngay đó, đương nhiên nghe rõ. Cả hai cùng ngơ ngác nhìn nhau.
Tin vui? Tin vui gì cơ chứ!
Dylan không thấy vẻ mặt sững sờ của họ, vẫn thao thao:
“Hôm nay, cô giúp việc nhà mình đưa con gái đi khám, nhìn thấy hai đứa ở bệnh viện. Nếu cô ấy không nói, con định giấu ta tới bao giờ? Đưa Sophia qua đây ngay. Ta muốn công bố với truyền thông!”
Tim cả hai như rơi thẳng xuống đáy.
Hỏng rồi.
Không chỉ tin đã tới tai Dylan, mà ông còn hiểu nhầm hoàn toàn!
Nếu chuyện mang thai bị phơi ra ánh sáng, Sophia không dám tưởng tượng tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
