Bạn phải gửi

Ian

Tôi biết rõ mình là ai.

Và đó chính là vấn đề của tôi, khi tôi đứng chơ vơ giữa một căn phòng tròn rộng hoác, nền đất nện, ở đâu đó sâu hun hút dưới lòng đất.

Một bà lão nhón chân lên để soi kỹ những vết sẹo hình lưỡi liềm trên cổ tay tôi. Bàn tay bà chạm vào rất nhẹ, nhưng vẫn như dò xét...

Đăng nhập và tiếp tục đọc