Cô ấy là chìa khóa

Ian

Fennec lật bàn tay tôi lại để xem mấy vết phồng rộp ở lòng bàn tay, nhưng mắt tôi thì cứ dán về phía Juliette đang chăm Oakley cách đó vài thước, sát mép xa của khoảng trống ngập nắng mà vẫn vương mùi khói. Cả hai người họ đều quỳ. Julie tỉ mỉ hơn hẳn thường ngày, vừa tết tóc cho Oakley vừa...

Đăng nhập và tiếp tục đọc