Một khoảnh khắc

Oakley

“Chào… ờ, không sao đâu. Em ổn mà.” Juliette tựa sát vào ngực tôi. Tôi khẽ lùi người, dựa vào đống gối có mùi lạ hoắc, cảm giác cũng xa lạ y như vậy. Tôi chẳng biết mình đang ở đâu, càng không hiểu sao cô ấy lại ở đây. “Mọi thứ ổn hết.”

Một chiếc khăn mát lạnh áp lên trán tôi, cắt phăng cơn...

Đăng nhập và tiếp tục đọc