Chương 1 Deep Sibling Bond

Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn lại tiếng cửa khép “cạch” một cái. Anh biết mọi người đã đi hết. Anh lao vội sang phòng cô, đóng cửa lại rồi khóa trái. “Không, em sợ lắm.”

“Đừng lo, có anh đây.”

Điện thoại reo. Giọng nói lạnh băng của Edward Howard vang lên: “Anne đang ở bệnh viện. Mang cho anh ít quần áo sạch. Ở đây họ không có.”

Sững người vì tin đó, tôi hỏi: “Có chuyện gì thế? Cô ấy có sao không?” Nhưng đầu dây bên kia đã ngắt.

Bốn năm làm vợ Edward đã khiến tôi quen với cái thái độ lạnh như băng của anh ta. Tới bệnh viện, tôi không biết số phòng. Tôi gọi cho Edward với Anne, nhưng cả hai đều không bắt máy. Tôi đành hỏi y tá xem bệnh viện có ai tên là Anne không, thì nhận được câu trả lời là không hề có ai tên Anne. Tôi thấp thỏm đi dọc hành lang, mãi cho đến khi thấy một bóng người quen quen trong đám đông. Là Edward.

Tôi gọi với theo rồi chạy lại: “Anne sao rồi? Sao anh không nghe điện thoại?” Edward, vẫn dáng vẻ lạnh nhạt muôn thuở, đứng đó mặt không cảm xúc, dửng dưng nói: “Đưa đồ đây rồi về đi.”

Tôi lặn lội đến tận đây chỉ để làm con bé ship đồ thôi à? Chuyện này bảo người làm cũng được mà.

Tôi hỏi: “Anne bị bệnh gì thế? Em lo lắm.”

“Không nặng đâu, đừng lo.”

Anh ta đang giấu tôi, sợ tôi nghĩ nhiều sao? Tôi chợt nhận ra mình đang tự bấu víu vào những hy vọng viển vông.

Khóe môi Edward hơi nhếch lên, một nụ cười nhạt đến mức gần như không thấy. Rồi anh giật lấy đồ từ tay tôi, không nói thêm câu nào, quay lưng bỏ đi, chẳng thèm nhìn lại.

Tôi đứng đó, đầu óc trống rỗng. Chẳng lẽ Anne bị bệnh nan y? Tôi quay lại quầy y tá hỏi thêm lần nữa. Sau một hồi vòng vo, cuối cùng tôi cũng moi được thông tin là cô ta bị “nứt kẽ hậu môn”, bác sĩ còn bổ sung: “Nghi là do hoạt động tình dục gây ra.” Nghe đến đó, đầu óc tôi quay cuồng, cả người chao đảo, cơn choáng ập đến.

Anne đâu có bạn trai, ít ra là trong phạm vi hiểu biết của tôi. Nhưng chấn thương của cô ta… cộng thêm việc chồng tôi đưa cô ta vào viện bằng một cái tên giả… Họ đang giấu tôi chuyện gì?

Tôi cảm ơn y tá rồi thất thểu bước đi. Sau lưng, mấy cô y tá thì thào với nhau: “Giới trẻ bây giờ liều mạng thật đấy. Đến lúc xảy ra chuyện lại lết đến đây bắt mình dọn hậu quả.”

Tôi đi lang thang trong hành lang bệnh viện, muốn về nhà nhưng cứ có gì đó níu chân. Tôi muốn lên phòng bệnh, mà cũng sợ phải đối mặt với sự thật.

Cuối cùng, tôi vẫn quyết định đến xem. Tôi bước chậm, vừa đi vừa nghĩ ngợi. Anne York không có chút huyết thống nào với nhà Howard. Mẹ cô ta, bà Clara York, là mẹ kế của Edward. Clara mang theo Anne đến khi về làm vợ ba của ba anh. Lúc đó Anne mới năm tuổi, còn Edward thì mười ba. Hai người lớn lên cùng nhau.

Sau khi tôi lấy Edward, Anne bỗng nhiên nói không muốn sống với bố mẹ ở căn nhà cũ nữa, nhất quyết đòi chuyển đến ở chung với vợ chồng tôi. Thế là trong nhà tôi, lúc nào cũng là ba người. Nghĩ đi nghĩ lại, chuyện đó đúng là rất kỳ lạ.

Không hiểu sao lúc đó tôi lại chấp nhận. Bao năm qua, tôi không ít lần thấy Anne quàng tay qua cổ Edward, nũng nịu như con mèo. Tôi khờ khạo nghĩ họ chỉ thân nhau kiểu anh em trong nhà. Nhưng bây giờ nghĩ lại… những lúc không có ai, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Tôi không dám nghĩ tiếp, loạng choạng đi đến cửa phòng bệnh. Qua ô kính, tôi thấy Anne nằm trên giường, mặt trắng bệch, vệt nước mắt còn loang trên má. Cô ta nắm chặt tay Edward, nói gì đó nghe rất tội nghiệp. Edward ngồi bên giường, người hơi nghiêng về phía trước như đang dỗ dành. Nhưng vì anh quay lưng ra phía cửa, tôi không thấy được vẻ mặt, cũng chẳng nghe rõ anh nói gì, chỉ cảm nhận được sự quan tâm của anh dành cho cô ta.

Tôi nắm chặt tay cầm cửa, nhưng không xoay. Cuối cùng vẫn buông ra.

Giờ mà xông vào thì tôi làm được gì? Lật bàn ăn vạ một trận cho hả giận à? Như thế thì quá mất lý trí.

Trong những gia đình như nhà chúng tôi, đặc biệt là những cuộc hôn nhân được trói buộc vì lợi ích kinh tế, giữ thể diện là chuyện sống còn. Tôi có thể mất tình yêu, nhưng tuyệt đối không thể đánh mất lòng tự trọng của mình.

Trước khi cưới, bạn bè đã cảnh báo tôi hết lần này đến lần khác rằng hôn nhân sắp đặt thì làm gì có tình yêu. Nhưng hồi đó tôi còn ngây thơ, cứ tưởng Edward thật lòng yêu mình.

Rồi ba tôi mất. Mẹ tôi chật vật xoay xở để giữ công ty gia đình. Tôi rất muốn giúp, nhưng tôi chẳng có năng khiếu làm ăn buôn bán gì.

Thế là công ty phải nhờ đến Edward. Nếu tôi làm ầm lên chỉ vì mấy cái nghi ngờ vô căn cứ, cái cuộc hôn nhân vốn đã chông chênh này chắc chẳng trụ nổi. Lý trí bảo tôi nên về nhà. Nhà đang trống, tôi có cơ hội tìm chứng cứ.

Tôi quyết định sang phòng Anne. Con gái lúc nào chẳng có cả đống bí mật, thế nào trong phòng nó cũng có manh mối gì đó.

Nhưng tôi đã lầm. Phòng nó trống trải đến lạ, không sách vở, không sổ tay, chẳng có cuốn nhật ký nào được giấu kỹ đâu đó.

Thứ duy nhất trên bàn trang điểm là một tấm ảnh, một tấm ảnh cũ vàng ố nổi bật hẳn lên giữa căn phòng trang trí xa hoa. Nhìn nó chẳng ăn nhập gì với cả không gian.

Nhưng tấm ảnh kỳ lạ ấy lại là bảo bối của Anne.

Trong ảnh là Anne lúc còn nhỏ tựa vào Edward cao lớn. Đó là ngày đầu tiên Anne được đưa về nhà họ Howard. Edward khi đó đã là một thanh niên, trông thì đẹp trai nhưng mặt mũi cau có, rõ ràng là không muốn chụp ảnh nhưng vẫn miễn cưỡng đứng cạnh Anne.

Vì thế tấm ảnh này trở thành bức ảnh Anne thích nhất.

Tôi lục lọi căn phòng hết lần này đến lần khác mà vẫn không tìm được gì. Phòng này chẳng giống phòng một đứa sinh viên chút nào, nhưng với Anne thì lại hoàn toàn bình thường. Nó chẳng có chí hướng, đi học đại học thì hay trốn tiết, sở thích lớn nhất chắc là tiêu tiền.

Mỗi lần Anne hết tiền, nó lại quấn lấy tay Edward, nũng nịu đòi thêm.

Người khác mà làm thế chắc khó chịu lắm, chứ Anne thì không. Nó dễ thương, cao chỉ tầm mét rưỡi mà nặng sáu mươi mấy ký, tròn tròn như củ khoai tây bé, nụ cười thì y như búp bê trong truyện tranh Nhật.

Đến tôi còn không nhịn được mà dúi cho nó thêm hai chục nghìn tiền tiêu vặt.

Nhưng giờ thì tôi hối hận.

Không cam lòng, tôi sang thư phòng của Edward, thậm chí mở cả két sắt ra lục, nhưng vẫn chẳng thấy gì.

Ba giờ sáng, tôi nằm lướt điện thoại, gõ tìm kiếm: “cách tìm bằng chứng chồng ngoại tình”.

Đám dân mạng bày đủ trò, nhưng mấy cách đó đâu hợp với nhà tôi.

Lăn qua lăn lại trên giường mãi, cuối cùng tôi nhắn tin cho Edward: [Anh yêu, tối nay anh có về nhà không?]

Tại sao tôi nhắn cho Edward? Vì tôi muốn dùng chính sự quan tâm của anh ấy với mình làm bằng chứng chứng minh anh không ngoại tình. Trong thâm tâm, tôi không chấp nhận nổi chuyện Edward có người đàn bà khác, nhất là… em gái anh, Anne.

Nhưng tôi cũng biết Edward sẽ không về. Anh sẽ ở với Anne cả đêm.

Không ngờ Edward trả lời ngay lập tức. Dù chỉ là một chữ “Ừ.” lạnh tanh, nhưng thế cũng đủ làm tôi mừng như điên.

Tôi lập tức thay bộ nội y gợi cảm nhất, ngồi đợi trên sofa phòng khách, chỉ chờ Edward mở cửa là thấy tôi ngay. Tôi muốn tận hưởng hiếm hoi chút thời gian chỉ có hai vợ chồng.

Nhưng kế hoạch của tôi lại thất bại. Thời gian trôi qua, mà Edward vẫn không về.

Edward đã nói dối tôi.

Tôi siết chặt điện thoại, nước mắt rơi tí tách xuống màn hình.

Nửa mê nửa tỉnh, tôi cảm giác có người lay vai mình. Mở mắt ra, tôi thấy gương mặt điển trai của Edward.

Tôi bật dậy khỏi sofa, chiếc chăn mỏng trượt xuống, lộ ra thân hình đã được tôi tỉ mỉ chuẩn bị. Tôi khẽ hỏi: “Anh, đói không? Em làm gì cho anh ăn nhé?”

Edward hơi khựng lại, rồi nhanh chóng bế thốc tôi lên, bồng thẳng lên phòng ngủ trên lầu.

Tôi hôn lên cổ anh, chỗ trái cổ nhô cao, giọng vừa ngây thơ vừa cố tình quyến rũ: “Anh… em muốn anh.”

Nhưng Edward không làm tình với tôi.

“Mặc đồ vào đi, kẻo lạnh.” Edward đặt tôi xuống giường. Nói xong câu đó, anh quay người đi thẳng vào phòng tắm.

Tim tôi vỡ vụn. Với cô ta, anh có thể cuồng nhiệt, dịu dàng, chu đáo… Còn với tôi, vợ hợp pháp của anh, thì như đang gánh một việc khó chịu không thể trốn.

Lửa trong người tắt ngấm. Tựa lưng vào bức tường lạnh ngắt, tôi từ từ bình tĩnh lại. Khi đầu óc không còn bị ham muốn che mờ, tôi bắt đầu nghĩ tỉnh táo hơn. Tôi quyết định thử anh thêm lần nữa.

Chương Tiếp