Chương 166: Không có nhà trọn vẹn

Tôi chẳng biết mình đã trôi qua bao lâu thì nghe tiếng cửa kẽo kẹt mở ra. Là Edward. Không muốn dây dưa với anh ta, tôi vội nhắm tịt mắt lại, giả vờ ngủ, thầm mong anh ta tự chán mà đi cho yên chuyện.

“Diana, em trốn ở đây vì sợ anh không kiềm chế được à?” anh ta thì thào.

“Yên tâm. Anh còn biết t...

Đăng nhập và tiếp tục đọc