Chương 172 Edward, Dừng lại

“Diana, anh chịu hết nổi rồi! Chính em dồn anh tới nước này.” Mắt Edward loé lên một tia lạnh như dao, rồi anh ta bất thần chụp lấy cánh tay tôi, siết chặt như kìm, kéo xềnh xệch tôi ra khỏi phòng bệnh.

Tôi yếu đến mức chẳng chống cự nổi, bị lôi thẳng xuống một cầu thang bộ tối om. Bóng đèn trên tr...

Đăng nhập và tiếp tục đọc