Chương 332 Hỗ trợ không lay chuyển

Tay mình khẽ run khi cầm điện thoại, trong ngực như có tảng đá đè xuống nặng trịch. Rắc rối lần này phức tạp hơn mình tưởng nhiều. Mình thở ra, liếc sang Theo với Amy rồi buông một tiếng thở dài. “Chắc kèo lần này mình gặp ca khó rồi đấy.”

Mắt Theo sáng lên, giọng đầy quyết tâm: “Thế thì mình cho t...

Đăng nhập và tiếp tục đọc