Chương 378 Nụ cười nhẹ nhàng

Ánh chiều muộn phủ một lớp vàng ươm lên con phố khi tôi với Lila bước ra khỏi quán cà phê. Tôi liếc đồng hồ, giật mình nhận ra thời gian trôi vèo vèo lúc nào không hay.

Lúc ấy tôi mới sực nhớ: chắc Alaric với Lucas vẫn còn “chôn chân” trong phòng họp của Tập đoàn Cooper, đang cặm cụi đẽo gọt bản đề...

Đăng nhập và tiếp tục đọc