Chương 4: Tình yêu đầu tiên không thể đánh bại
Ngày trước tôi mê mẩn mấy bộ phim tình cảm sến súa, nên tôi hiểu rất rõ vì sao có những ông đàn ông cứ bám mãi vào mối tình đầu, dù ở nhà đã có vợ đẹp như hoa.
Sự thật là, cái gì càng không với tới được, người ta lại càng khao khát. Đời nó là thế.
Nếu Anne là mối tình đầu của Edward, thì chính chuyện anh ấy vĩnh viễn không thể cưới cô ấy mới để lại vết sẹo hối tiếc trong lòng. Chỉ cần nhìn thấy cô ta là trong người anh ta lại rối tung rối mù.
Nhà Howard là dòng dõi trâm anh thế phiệt, danh giá có tiếng. Áp lực dư luận, phép tắc xã hội… tất cả đều định sẵn họ không thể đến với nhau. Nói cho cùng thì họ cũng đâu có chung huyết thống, cưới nhau chẳng phải loạn luân gì. Nhưng với một gia đình như thế, chuyện làm ăn và gia tộc bao giờ cũng đặt lên hàng đầu. Cưới người “môn đăng hộ đối” đã thành luật bất thành văn. Lấy người dưới cơ à? Không đời nào. Còn tình cảm nam nữ giữa anh em trong nhà? Càng không thể chấp nhận.
Thế nên Anne nghiễm nhiên trở thành người mà Edward cảm thấy phải che chở cả đời.
Nếu mọi chuyện đúng như tôi tưởng, thì tôi lấy gì để đấu lại chứ?
Ca phẫu thuật diễn ra suôn sẻ. Tôi ngồi chờ một mình, trong khi ai nấy ngoài kia đều có người thân ngồi cạnh.
Hành lang nồng nặc mùi thuốc khử trùng, hăng đến mức như đang tẩy rửa luôn cái đầu óc đang mê muội vì yêu của tôi. Ngồi một lúc, đầu óc tôi bỗng tỉnh táo hẳn, thế là tôi nhắn tin cho Edward: [Nếu anh phải chọn giữa em và Anne, anh sẽ chọn ai?]
Tôi đã chuẩn bị sẵn rồi. Nếu anh ấy chọn Anne, tôi sẽ đi. Tôi sẽ chúc phúc cho họ. Nhưng tôi cần phải biết cho rõ ràng.
Tôi siết chặt cái điện thoại, chờ đợi, mà tin nhắn như rơi vào khoảng không. Đến mức tôi còn tự nghi ngờ không biết mình có thật sự bấm gửi chưa.
Nghĩ kỹ lại, gửi tin đó đúng là hơi bồng bột thật. Nhưng nếu không bồng bột một lần, thì tôi biết lấy dũng khí đâu mà tự thuyết phục mình từ bỏ người đàn ông mình đã yêu lâu đến vậy?
Không thấy trả lời, tôi bắt đầu nghĩ linh tinh, tưởng tượng họ đang thì thầm toan tính gì đó trong phòng bệnh. Quyết làm cho ra lẽ, tôi quay lại phòng Anne.
Trong phòng, Edward nhẹ nhàng đưa miếng táo xiên sẵn lên nĩa đến bên miệng Anne, ánh mắt dịu dàng đến mức tôi chưa từng thấy bao giờ.
Trong lòng tôi thoáng hối hận. Giá mà tôi tới trễ thêm chút nữa, biết đâu đã bắt gặp được “cảnh nóng” nào đó thì sao? Chỉ cần một nụ hôn thôi cũng đủ làm bằng chứng, để khỏi phải giằng co khổ sở như bây giờ.
Tôi đứng ở cửa, gọi Edward ra ngoài. Anh ta đặt đĩa trái cây xuống, mặt lộ rõ vẻ khó chịu: “Có chuyện gì gấp mà phải nói ở bệnh viện?”
“Tôi đang đợi anh trả lời,” tôi nói, nhấn mạnh từng chữ.
Edward móc điện thoại trong túi ra. Đọc xong tin nhắn, khóe môi anh ta khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, chất vấn: “Tại sao tôi phải chọn? Em bị làm sao thế?” Giọng anh ta trầm nhưng nặng, tôi tưởng tượng nếu ở ngoài bệnh viện chắc anh ta đã quát ầm lên rồi.
Bị tôi đụng trúng chỗ đau mà Edward vẫn không hề có chút hoảng hốt hay mất tự nhiên nào. Ngược lại, dưới ánh mắt bình tĩnh đó, người thấy chột dạ lại là tôi. Anh ta thong thả lấy gói thuốc lá trong túi ra, định châm một điếu, nhưng nhận ra đang ở bệnh viện nên lại đút vào.
Edward tháo đồng hồ, cầm trong tay xoay xoay. Không khí đặc quánh, ánh đèn trên hành lang sáng gắt đến chói mắt. Tôi rối bời. Tại sao cứ đối mặt với Edward là tôi lại thua? Ngay cả sự chắc chắn của tôi về chuyện anh ấy phản bội về mặt tình cảm cũng bắt đầu lung lay, tôi tự hỏi có phải do mình quá nhạy cảm không. Còn anh ta thì sao có thể trơ trẽn đến mức ấy?
Tôi gom lại suy nghĩ, hỏi tiếp: “Anne bị bệnh gì mà phải nhập viện?”
“Câu này em hỏi ba lần rồi đấy. Đó là chuyện riêng của Anne. Tôi khuyên em đừng hỏi nữa,” Edward gắt lên, sự bực bội lộ rõ trong giọng nói.
“Riêng tư? Anh thân với vợ anh hơn, hay thân với ‘chị em giả’ của anh hơn hả?” tôi bật lại.
“Vớ vẩn!”
Lại là một khoảng lặng nữa.
“Tôi hỏi câu cuối thôi. Tối nay anh ở lại với cô ta, hay anh về nhà với tôi? Anh tự chọn đi.”
“Em vô lý vừa thôi.” Nói xong, Edward quay người bước vào phòng, đóng sầm cửa lại.
Tôi nghẹn ứ cả cổ. Chỉ muốn lao tới đạp tung cái cửa ấy ra rồi lôi Edward ra ngoài. “Được, tôi đi là được chứ gì!” Quyết xong thì tôi lùi lại mấy bước, quay người bỏ chạy. “Từ giờ anh muốn ở với Anne bao lâu thì ở.”
Edward không đuổi theo. Tôi nghe tiếng cửa phòng bệnh mở rồi đóng lại.
Về đến nhà, vừa mở cửa ra, Melissa Morgan đã vội vàng chạy tới, cúi xuống đỡ dép cho tôi, lại với tay lấy túi xách. “Ôi, bà Howard, bà bị thương à? Có cần tôi gọi bác sĩ không?”
Melissa nhìn thấy bàn tay băng bó của tôi, giọng lo lắng hẳn. Cái sự quan tâm đột ngột của một người ngoài làm sống mũi tôi cay xè. Edward ở với tôi cả nửa ngày trời mà chẳng hề phát hiện ra tay tôi bị thương, hoặc có thấy thì anh ta cũng chẳng buồn để tâm.
Ngay cả một người giúp việc làm thuê, anh ta cũng không bằng.
Nói tình yêu là thứ rẻ mạt nhất trên đời, quả thật chẳng sai chút nào.
“Melissa, chị à, tôi vừa từ bệnh viện về. Hôm nay khỏi nấu nướng gì, chị cứ về sớm đi.”
Người làm ở đây không ở lại qua đêm, chỉ đến làm theo giờ. Ngoài chuyện dọn dẹp, nấu ăn cần thiết ra, tôi vốn không thích trong nhà lúc nào cũng có quá nhiều người. Lúc này, tôi mệt rã rời, chỉ muốn yên tĩnh một mình.
Melissa vẫn chưa yên tâm. “Hay để tôi dọn qua một vòng đã rồi về. Nhận tiền của bà mà không làm gì thì tôi áy náy lắm.”
Tôi biết tính Melissa, chị ấy không bao giờ thích chiếm chút lợi lộc nào của ai, nên tôi cũng để chị muốn làm gì thì làm.
Tôi đứng ngẩn ra đó, nhìn bóng dáng tất bật của Melissa, rồi từ từ đảo mắt nhìn kỹ lại căn nhà mình đã sống suốt bốn năm. Phòng khách rộng rãi, nền gạch men hoa vân gỗ sẫm màu, những bức tường ốp đá cẩm thạch vàng ánh. Hướng có nắng thì là một mảng cửa kính cao từ sàn tới trần như cả bức tường. Ngoài kia, hương những cây trái vùng nhiệt đới phả vào trong biệt thự, thơm ngọt dìu dịu. Mọi ngóc ngách trong căn phòng đều toát lên cảm giác ấm áp, tiện nghi.
Đống rác Melissa vừa quét lại kéo tôi về với hiện thực. Toàn là những thứ chẳng thuộc về tôi—mấy con búp bê nhỏ, kẹp tóc hoạt hình màu mè sặc sỡ, mấy tượng nhỏ dễ thương, cùng vô số thẻ bài hoạt hình mà tôi chẳng hiểu nổi nhân vật là ai.
“Melissa, mấy thứ đó để nguyên đấy.”
Tôi chậm chạp nhận ra, mình thích những gam màu ấm, sự gọn gàng, sạch sẽ, thích ánh nắng tràn vào từng góc nhà; trong khi ở đâu trong nhà này cũng đầy dấu vết của Anne.
Tôi vốn ghét người khác xâm phạm không gian riêng tư của mình, vậy mà Anne đã sống trong căn nhà này bốn năm. Người lạc lõng, lạc chỗ ở đây lại chính là tôi.
“Melissa, mang giúp tôi cái vali. Tôi phải thu dọn đồ.”
Chị ấy nhìn tôi dò xét. “Bà Howard, bà với ông Howard cãi nhau à? Vợ chồng thì ai chẳng có lúc cãi nhau, nhưng cãi nhau xong bỏ đi luôn thì không được đâu nha. Nếu đã có người phải dọn ra ngoài, thì cũng nên là ông Howard chứ.” Tuy là nói đùa, nhưng câu nói ấy làm lòng tôi ấm lên một chút.
Melissa là người tôi thuê qua trung tâm dịch vụ gia đình, vậy mà sau khi mọi thứ vỡ lở, sự thân thiết của chị với tôi chẳng hề thay đổi.
Tôi bảo: “Để tôi ổn định chỗ ở đã rồi sẽ gọi chị qua. Tôi quen ăn đồ chị nấu rồi.”
Để kéo dài thời gian, Melissa thu dọn đồ rất chậm, thi thoảng lại lén liếc ra ngoài cửa sổ. Tôi biết chị đang đợi cái gì; chắc chắn chị đã lén gọi cho Edward sau lưng tôi.
Tôi thầm nghĩ, có gọi cũng vô ích thôi, Edward sẽ không về đâu.
Cuối cùng, vali cũng xếp xong. Melissa phải ngồi hẳn lên, dùng cái vòng ba “đẫy đà” của mình mới ráng kéo được cái khóa lại. Tôi đưa tay ra định kéo vali đi thì chị ấy giữ chặt, không chịu buông. Giằng co một hồi, cuối cùng tôi thắng, có lẽ vì tôi trẻ hơn chị.
Tôi dỗ dành: “Melissa, chị ở lại đây đi. Đừng có nấu nướng gì cầu kỳ cho tốn công. Cứ cố mà lấy của Edward từng đồng từng cắc cho đáng, tốt nhất moi đến lúc anh ta phá sản luôn cho tôi.”
Tôi nói với Melissa như thế, coi như một lời từ biệt nồng ấm theo cách của riêng mình.
Melissa bất ngờ nháy mắt với tôi. Chẳng biết có phải chị đang cố nén nước mắt hay không.
Tôi vẫy tay chào rồi quay người bỏ đi, quay gấp quá nên đập thẳng vào tường.
