Chương 444: Hoang tưởng

"Mình ký." Tôi hất tay Fiona ra, cứng rắn. Vừa lúc đầu bút chạm vào tờ giấy, tim tôi đập thình thịch như trống làng.

Sau lưng, tiếng giày bốt chiến thuật cọ trên nền gạch báo hiệu ca trực mới của mấy anh công an. Một cậu cảnh sát trẻ khẽ lầm bầm, "Cô này gan thật đấy, chẳng phải người nhà mà vẫn đ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc