Chương 485 Nỗi ám ảnh của Fiona

“Fiona, sao cô lại…”

Edward vừa mới thốt được mấy chữ thì Fiona đã giơ tay lên, chặn ngang.

Ánh mắt cô ta sắc lại, lia qua lia lại giữa hai chúng tôi, khóe môi nhếch lên một nụ cười như đã biết tỏng từ lâu.

“Nicholas, cái lão khốn nạn ấy, đáng lẽ phải bị hạ từ đời nào rồi. Tôi chờ đúng khoảnh khắ...

Đăng nhập và tiếp tục đọc