Chương 001 Hãy Ly Hôn

Monica Brown đang đi siêu thị mua đồ thì điện thoại rung. Là mẹ của Alexander Smith, bà Bertha Davis gọi đến.

Cô liếc nhìn màn hình, thoáng do dự rồi nhẹ giọng nghe máy: “Dạ… mẹ ạ…”

“Sao mày lâu thế hả? Về ngay lập tức cho tao!” Giọng Bertha gắt lên, chát chúa qua ống nghe.

Monica còn chưa kịp nói gì thì bà đã cúp máy.

Cô thở hắt ra một hơi mệt mỏi, bỏ dở giỏ đồ, đành quay về nhà.

Vừa bước vào phòng khách, còn chưa kịp tháo giày, một cái hộp trang sức đã bay thẳng về phía cô, giọng Bertha the thé quát: “Dây chuyền ngọc lục bảo của tao đâu? Cái đó đáng giá mấy triệu đấy!”

“Con không lấy, con thề.” Monica vội vàng giải thích.

“Trong cái nhà này chỉ có mình cái con nhà quê nghèo rớt mồng tơi là mày. Không phải mày thì còn ai vào đây? Nhà họ Smith sao lại rước phải cái thứ như mày về chứ?”

Monica im lặng.

Cô biết Bertha khinh thường mình đến tận xương tủy; từ ngày cô lấy Alexander ba năm trước, cuộc sống của cô trong căn nhà này chỉ toàn là sỉ nhục và vu oan.

Trước đây, Monica còn cố gắng thanh minh. Nhưng đến giờ cô đã hiểu là vô ích. Cô càng nói, Bertha càng điên tiết. Thà để bà ta mắng cho đã mồm rồi thôi, cãi cũng chẳng được gì.

Lần này, Bertha còn quá quắt hơn, chỉ tay thẳng vào trán cô, ấn mạnh: “Đừng tưởng mày chối là xong. Tao gọi cho Alexander rồi. Hôm nay mày phải nói cho ra lẽ. Hoặc là đưa dây chuyền ra đây, hoặc là cút khỏi biệt thự nhà họ Smith này!”

Monica vẫn im.

Trong lòng cô mơ hồ đoán được, tám phần là chính Bertha tự giấu dây chuyền đi, rồi làm ầm lên để kiếm cớ đuổi cô.

Khoảng một tiếng sau, Alexander bước vào nhà.

Theo phản xạ, Monica ngẩng lên nhìn anh. Anh cao ráo, dáng người thẳng tắp, áo vest may đo cẩn thận khoác hờ trên cánh tay, trên người còn phảng phất mùi nước hoa phụ nữ xa lạ.

Bertha xông thẳng đến trước mặt con trai: “Alexander, ly hôn với nó ngay lập tức. Con lấy phải đồ ăn cắp đấy con có biết không?”

“Con biết rồi. Mẹ lên lầu đi.” Alexander nói, sắc mặt lạnh tanh, giọng điệu nhạt thếch.

Anh sải bước đi tới trước mặt Monica, đưa cho cô một xấp giấy tờ: “Xem đi, nếu không có vấn đề gì thì ký.”

Là đơn ly hôn.

Monica không đưa tay nhận. Cô ngẩng lên nhìn anh, giọng run run: “Anh thật sự nghĩ là em ăn cắp à?”

“Không quan trọng. Ký đi.” Anh đáp, giọng lạnh ngắt, không chút cảm xúc.

Thì ra… anh cũng không tin cô.

Cô nhìn anh ném thẳng bản thỏa thuận ly hôn lên bàn trà, rồi quay người định lên lầu. Monica khẽ cất giọng: “Stella về rồi, phải không?”

Alexander quay đầu, giọng trầm thấp pha chút mất kiên nhẫn: “Monica, em biết rõ vì sao chúng ta lấy nhau. Đừng làm mọi chuyện rối thêm.”

Monica bật cười, tiếng cười sắc và nghẹn đắng.

Phải, cô biết chứ.

Ba năm trước, bà Hazel Carter lâm bệnh nặng, tâm nguyện cuối cùng là muốn nhìn thấy cháu trai mình, Alexander, thành gia lập thất trước khi bà nhắm mắt.

Lúc đó, người đáng lẽ sẽ gả vào nhà họ Smith là Stella Brown, bởi cô ta lớn lên cùng Alexander, hai người sớm đã có tình cảm với nhau.

Nhưng ngay trước ngày cưới, người ta phát hiện Stella không phải con ruột của nhà họ Brown. Năm đó ở bệnh viện, cô ta đã bị tráo nhầm với Monica – người sinh cùng ngày, cùng bệnh viện với cô ta.

Hayden Brown lúc ấy lật tung mọi ngóc ngách để tìm, cuối cùng cũng tìm được Monica – đứa con gái ruột đã bị thất lạc bao năm, đang sống chật vật ở một vùng quê hẻo lánh.

Vậy nên, đương nhiên là cuối cùng Monica lại là người gả vào nhà Smith.

Stella không cam tâm chút nào, nên ngay trong ngày cưới của Monica, cô ta cố tình gây chuyện, muốn phá hỏng hôn lễ. Ai dè lại chính mình trượt chân ngã từ trên cầu thang xuống, gãy chân, rồi bị đưa ra nước ngoài chữa trị.

Chuyện ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết. Mà xã hội thì vốn thích bênh kẻ yếu, thế là cả đám người ngoài đồng loạt vẽ cho Monica hình tượng “con hồ ly cướp chồng người ta”. Bertha thì sỉ nhục cô không tiếc lời, còn Alexander thì ngay cả liếc nhìn cô một cái cũng thấy chướng mắt, chứ đừng nói là đụng vào.

Ngay cả bố mẹ ruột của cô cũng thấy cô thật đáng ghét, chướng tai gai mắt.

Trong mắt bọn họ, Stella mới là tiểu thư khuê các, dịu dàng, có học, có giáo dưỡng.

Còn Monica? Chỉ là con bé nhà quê chanh chua, độc miệng.

Thật lòng mà nói, Monica chẳng quan tâm thiên hạ nghĩ gì. Người cô để ý, chỉ có Alexander.

Cô nhẫn nhịn chịu đựng những lời cay độc của Bertha, chăm sóc Alexander, quán xuyến mọi việc trong nhà.

Cô đã từng tin rằng, chỉ cần mình yêu đủ nhiều, rồi sẽ có ngày làm tan chảy trái tim băng giá của anh ta. Nhưng cô đã lầm.

Cuộc hôn nhân không tình, không sex này, quả thật bào mòn cô đến kiệt sức. Cô không còn chút hơi tàn nào để tiếp tục gồng gánh nữa.

Nhưng tại sao chỉ vì bọn họ bảo cô cút, là cô phải đi ngay chứ?

Monica bước thẳng đến trước mặt Alexander. “Anh ngủ với em một đêm, em ký đơn ly hôn.”

Alexander đang tháo cà vạt, tưởng mình nghe nhầm, trong mắt toàn là ghê tởm. “Monica, em nói cái kiểu gì vậy? Em không biết xấu hổ à?”

“Xấu hổ?” Monica nhếch môi cười lạnh. “Em với chồng em làm chuyện vợ chồng mà cũng gọi là xấu hổ, thế mấy người đi làm bồ nhí, hay đang có chồng rồi còn đi ngoại tình, anh gọi là gì?”

“Monica!” Alexander giận điên lên.

“Đây là điều kiện duy nhất để em đồng ý ly hôn!” Monica cắt ngang lời anh ta, sải bước tới, túm lấy cà vạt của anh, ánh mắt đầy căm hận và thách thức. “Sao thế, ngài Smith, là anh không muốn? Hay là… anh bất lực?”

Alexander lập tức bùng nổ. “Vớ vẩn! Anh cho em thấy ngay bây giờ!”

Anh túm gáy cô, kéo lại, hôn cô dữ dội.

Monica cũng hôn đáp trả, không kém phần cuồng liệt.

Alexander chẳng có chút dịu dàng nào, quăng cô xuống giường, xé toạc áo sơ mi trên người cô, bàn tay thô bạo lướt trên cơ thể cô.

Monica trước giờ chưa từng bị người đàn ông nào đụng chạm kiểu này, cơ thể lập tức có phản ứng.

Alexander cười khẩy: “Mới thế mà đã ướt nhẹp rồi. Em thèm đàn ông đến mức này à?”

Dứt lời, anh ta thô bạo đâm vào cô.

Không cho cô lấy một giây thích nghi, anh bắt đầu chuyển động điên cuồng.

Monica muốn chửi một tiếng cho hả, nhưng từ cổ họng bật ra lại chỉ toàn những tiếng rên rỉ khêu gợi.

Alexander chưa từng có cảm giác này. Cơ thể cô như được sinh ra để vừa khít với anh, khiến anh nghiện đến phát cuồng. Anh muốn nhiều hơn nữa, tham lam vùi lấp đến tận bình minh, mới chịu buông cô ra.

Monica quay đầu nhìn anh đang ngủ.

Lúc ngủ, trông anh không còn lạnh lùng, tàn nhẫn như thường ngày nữa. Ngũ quan sắc nét, gương mặt đẹp trai như tạc.

Ngày trước, cô đã từng mê mẩn khuôn mặt này đến điên dại. Nhưng bây giờ, nhìn lại, hình như cô cũng chẳng còn thích nổi nữa.

Khi Alexander tỉnh dậy, cô đã biến mất, chỉ để lại trên tủ đầu giường một tờ đơn ly hôn đã ký tên.

Ở mục “lý do ly hôn”, cô nắn nót viết tay: [Chồng bị rối loạn chức năng sinh lý, không thể thực hiện nghĩa vụ vợ chồng.]

Mặt mũi tuấn tú của Alexander lập tức sa sầm, u ám đến cực điểm.

Đồ đàn bà chết tiệt!

Anh rút điện thoại gọi cho Monica, nhưng số của cô đã bị hủy.

Chương Tiếp