Chương 10 Chẳng phải chính bạn sẽ hành động sao?
“Là ai thế?” Joseph hỏi.
“Monica!” Alexander nghiến răng bật ra cái tên đó, trong đầu hiện lên hình ảnh người phụ nữ anh thấy ở khách sạn.
“Bà Smith?” Joseph sững lại. “Bà ấy về rồi à?”
Alexander không trả lời, chỉ im lặng, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ về Monica. Chỉ cần nghĩ đến cô ta thôi, máu trong người anh đã sôi lên.
Chín năm trước, chỉ để cưới anh, cô ta đã đẩy Stella xuống cầu thang. Sau đó còn bày đủ trò để đuổi Stella ra khỏi nhà họ Brown, thậm chí khiến bố mẹ ruột cũng đoạn tuyệt với cô ấy. Năm năm trước, sau khi sinh con xong, cô ta vứt bỏ bọn trẻ, mặc kệ chúng suýt chết trong trại trẻ mồ côi.
Từ trước đến nay, anh chưa từng gặp người phụ nữ nào độc ác như Monica, đặc biệt là với chính con ruột của mình.
Joseph vốn định nói mình không thấy Monica tệ đến mức đó, nhưng nhìn vẻ mặt Alexander càng lúc càng u ám, khí lạnh phả ra ngột ngạt, anh ta lập tức nuốt hết lời vào trong. “Em hiểu rồi, ông Smith. Em sẽ điều tra ngay ạ.”
“Với cả, điều tra luôn CLOUD cho tôi. Tôi muốn biết rốt cuộc ai đứng sau.”
“CLOUD? Không phải mình tra rồi sao? Ông nghi công ty này có vấn đề à?”
“Người đứng mũi chịu sào của CLOUD là Evelyn, nhưng tay nắm quyền thực sự là Helen.”
Hai người này như được bao phủ trong màn sương, chẳng ai nhìn thấy mặt thật, cũng không ai biết thân phận thật sự của họ. Alexander có linh cảm, hai người này có thù oán gì đó với tập đoàn Smith.
“Điều tra cho kỹ vào. Tôi muốn biết tường tận mọi thứ về hai người đó!”
“Vâng, ông Smith!”
Sáng hôm sau.
Monica dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho bọn nhỏ.
Trong lúc đang nướng bánh mì, cô nghe tiếng động phía sau. Quay lại, cô thấy Daniel đang rửa rau. Thằng bé ngẩng đầu lên, cười ngọt lịm với cô: “Mẹ ơi, con phụ mẹ.”
“Cảm ơn cục cưng của mẹ,” Monica dịu dàng nói.
Cũng hơi lạ, vì bình thường William là đứa mê nấu ăn, toàn giành làm hết mấy bữa ở nhà. Cô lúc nào cũng lo nó bị dao cắt hay bị bỏng, không muốn con vào bếp khi còn nhỏ như vậy, nhưng nó cứ năn nỉ mãi, cuối cùng cô cũng đành xuôi theo.
Thế mà hôm nay, nó lại không chạy vào bếp nấu nướng như mọi khi.
Nhưng Monica cũng không nghĩ nhiều.
Cô đâu biết Daniel trước giờ chưa từng bén mảng vào bếp.
Đây là lần đầu tiên nó tự tay rửa rau phụ mẹ.
Nó thuộc nằm lòng thói quen sinh hoạt của các anh chị em, nên cố ý làm y như thường ngày để Monica không nghi ngờ gì. Hơn nữa, nó thích được ở bên mẹ, lúc nào cũng muốn làm mẹ vui.
Monica chuẩn bị bữa sáng theo đúng khẩu vị bọn trẻ thích. Vừa ăn xong, Evelyn đã xuất hiện với hai người đi cùng.
Một người là dì giúp việc tên Linda, tầm hơn bốn mươi, làm việc rất gọn gàng, tháo vát, được giao nhiệm vụ chăm sóc bọn trẻ.
Người còn lại là chuyên viên trang điểm được thuê riêng để make-up cho Monica.
Monica bật cười: “Làm hơi quá rồi đó, cần thiết đến mức này luôn à?”
“Hôm nay là lần đầu chị chính thức ra mắt mà, phải hoành tráng chứ!” Evelyn nói rồi đẩy cô lên lầu.
“Đúng đó, con muốn ai cũng phải thấy mẹ con là đẹp nhất!” Daniel líu lo phụ họa.
Monica không nỡ từ chối, đành để mặc họ sắp xếp.
Trong lúc đó, tại biệt thự nhà Smith, William và Sophia đang ung dung thưởng trà chiều sang chảnh thì Alexander bước vào.
Anh vừa mới vào cửa thì Stella xuất hiện, ăn diện lộng lẫy. Cô đứng chắn trước mặt Alexander, mỉm cười e lệ: “Alexander, em ăn mặc thế này… ổn chứ?”
Alexander liếc cô một cái, gật đầu hờ hững: “Em thấy được là được.”
Bertha thấy thái độ lạnh như băng của anh thì định lên tiếng, nhưng Alexander đã quay người đi thẳng lên lầu, không nói thêm câu nào.
Sophia đang ngồi nhồi đồ ăn trong phòng ăn bỗng “ợ” một tiếng.
William đẩy một tách ca cao nóng đến trước mặt con bé.
Sophia quay sang anh: “William, hôm nay chắc chắn mẹ con sẽ đi dự tiệc đó. Giờ Stella lại đi cùng chú Smith, anh không lo mẹ sẽ bị con mụ xấu xa kia bắt nạt à?”
“Thì chẳng phải đã có em ở đó còn gì?” Sophia cười toe. William quá hiểu con bé.
Nó lập tức lôi từ túi ra một nắm viên con nhộng, bẻ ra, đổ bột vào ly cà phê rồi khuấy thật kỹ.
Đợi Alexander từ trên phòng đi xuống, Sophia nhanh như chớp đứng bật dậy, bưng ly cà phê, cười ngờ nghệch chạy đến trước mặt Stella, đưa cho cô.
Nụ cười trên môi Stella hơi cứng lại. Cô không dám uống ly cà phê đó, nhưng trước mặt Alexander và Bertha thì lại không tiện nói gì. Cô đành bảo: “Amelia, cảm ơn con, con ngoan quá. Nhưng dì vừa đánh son xong, không uống cà phê được.”
Sophia giả vờ không hiểu, lại dúi ly cà phê sát vào phía cô.
Stella thầm nguyền rủa con nhóc ngốc trong lòng.
“Cô Brown, con bé cất công mang cà phê đến cho cô, cô một ngụm cũng không nể à?” Alexander không muốn thấy con gái mình thất vọng, nhíu mày, giọng trầm xuống lạnh buốt.
Mặt Stella tối sầm lại.
Nhưng cô rất rõ, trong lòng Alexander, chẳng có gì quan trọng bằng con gái anh ta.
Nếu cô còn cố từ chối, rất có thể Alexander sẽ không cho cô đi cùng.
Mà Sophia cứ khăng khăng ôm ly cà phê, ép cô phải uống.
Stella đành cố nặn ra một nụ cười, nói: “Alexander, anh hiểu lầm em rồi.”
Rồi cô nhận ly cà phê, dịu giọng: “Cảm ơn con, Amelia.”
Cô toan đưa tay xoa đầu con bé để tỏ vẻ thân thiết, nhưng Sophia xoay người chạy biến.
Stella trong lòng chửi con nhóc láo toét, ngoài mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng. Cô uống cà phê, nói: “Ngon lắm. Cảm ơn con, Amelia.”
Thực ra cà phê đắng nghét.
Sophia trốn ở góc khuất, cười trộm, Stella không nhìn thấy.
Alexander mặt không cảm xúc lên tiếng: “Vậy chúng ta đi thôi.”
Nói xong, bọn họ cùng rời đi.
Cùng lúc đó, Evelyn và Monica cũng xuất phát.
Evelyn tự lái xe đưa Monica đến nơi tổ chức buổi tiệc.
Xe vừa dừng lại, Monica hít sâu một hơi.
Evelyn nhìn cô, không nhịn được bật cười: “Monica, em có cần phải căng thẳng đến mức này không hả?”
“Em có căng đâu.”
Monica lại cúi xuống nhìn bộ váy trên người mình, lần thứ ba quay sang hỏi Evelyn: “Chị chắc là em mặc thế này ổn chứ?”
