Chương 002: Trở về với kho báu

Sáu năm sau, tại sân bay quốc tế Thành phố Emerald.

Monica đẩy một chiếc xe chất đầy hành lý ra khỏi sảnh đến.

Mái tóc dài uốn sóng xõa xuống lưng, gương mặt xinh đẹp nổi bật khiến người ta phải ngoái nhìn.

Nhưng thứ thực sự khiến mọi người chú ý lại là cặp sinh đôi một trai một gái đi bên cạnh cô.

Cậu bé mặc bộ đồ thể thao màu xanh đậm, trên lưng đeo chiếc ba lô nhỏ, ung dung đi phía sau Monica, khí chất tự tin, thảnh thơi. Trông cậu như phiên bản nhí của Alexander.

Cô bé buộc tóc đuôi ngựa, mặc áo phông và chân váy đồng bộ, trên lưng cũng là chiếc ba lô y hệt nhưng khác màu. Cô bé đi ngay sau anh trai, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười tươi như nắng.

Hình ảnh nổi bật của người mẹ trẻ cùng hai đứa con lập tức thu hút ánh mắt mọi người, không ít người vội lấy điện thoại ra chụp.

Cậu bé liếc nhìn xung quanh, rõ ràng là thấy khó chịu khi bị chú ý quá mức. Cậu bèn đeo lên chiếc kính râm đen đang đeo trên cổ, cả người lập tức trông già dặn, chững chạc hơn hẳn so với tuổi.

Còn cô bé thì ngược lại, trước ống kính và tiếng xuýt xoa của đám đông, nụ cười càng thêm rạng rỡ, còn vẫy tay như ngôi sao nổi tiếng.

Monica chịu không nổi hai đứa nhỏ bày trò, lên tiếng gọi: “William, Sophia, về nhà rồi đấy. Ngoan nào, đi sát vào.”

Cặp song sinh đồng loạt quay đầu lại.

William Brown gật đầu bình tĩnh: “Con biết rồi, Mommy. Bọn con sẽ cẩn thận.”

Sophia Brown ngước lên nhìn Monica, cười ngọt như kẹo: “Mommy, bọn con làm gì đâu?”

“Đừng có giả vờ với Mommy.” Monica hiểu con gái mình quá rõ. Con bé càng cười tươi bao nhiêu thì chắc chắn trong bụng càng nhiều trò bấy nhiêu.

“Rồi, con ngoan mà.” Sophia nhún vai, tỏ vẻ vô cùng nghe lời.

Monica khẽ lắc đầu, thở dài, nhưng trong mắt toàn là yêu thương.

Cô cứ tưởng cả đời này sẽ không bao giờ chạm mặt Alexander nữa. Ai ngờ sau đêm đó sáu năm trước, cô phát hiện mình mang thai, lại là thai tư.

Lớn lên ở quê, quanh năm chỉ có bà ngoại là người thân duy nhất, trong lòng cô lúc nào cũng khao khát có một gia đình đúng nghĩa.

Cái thai đối với cô mà nói giống như món quà ông trời ban xuống. Nhưng lúc sinh, có hai đứa bé không giữ được, chỉ còn lại đứa lớn nhất là William và đứa út là Sophia.

Trí thông minh hơn người của hai đứa nhiều khi khiến cô phải bó tay, cũng luôn nhắc cô nhớ đến hai đứa con đã mất.

Giá mà chúng cũng còn sống, chắc hẳn sẽ hạnh phúc biết bao.

Đang mải suy nghĩ, cô chợt thấy một bóng dáng quen thuộc giữa đám đông.

Người đàn ông ấy đứng nghiêng, đang nói chuyện điện thoại.

Chỉ thoáng nhìn bóng lưng, cô đã nhận ra Alexander, khí chất lạnh lùng xa cách y như năm nào.

Vừa về nước ngày đầu tiên đã đụng mặt Alexander, đúng là xui xẻo hết chỗ nói.

Như cảm nhận được ánh mắt đang dừng trên người mình, Alexander nhanh chóng quay đầu lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Monica.

Monica lập tức xoay người, lục trong túi lấy khẩu trang đeo lên, tim đập thình thịch.

Không phải cô sợ Alexander, mà là cô không muốn anh ta biết chuyện về hai đứa nhỏ. Cô sợ anh ta sẽ tìm cách cướp con đi.

Cô phải rời khỏi đây ngay.

Cô khẽ gọi: “William, Sophia, đi sát Mommy.”

Hai đứa nhỏ nhận ra sắc mặt Mommy bỗng căng thẳng, nhưng không hỏi gì, lẳng lặng đi theo cô về phía cổng ra.Tuy nhiên, ở mỗi cửa ra đều có mấy người không phải nhân viên đứng canh.

Monica biết tám, chắc chắn là Alexander sắp xếp.

Cô chọn cửa ra ít người nhất, ai ngờ lại thấy một gương mặt quen quen – Joseph Miller.

Joseph làm trợ lý cho Alexander nhiều năm rồi, cũng rất quen với Monica.

Monica lập tức gọi hai đứa nhỏ dừng lại, lấy từ trong túi xách ra hai cái khẩu trang loại nhỏ, đeo lên cho chúng. Cô cúi xuống dặn nhỏ: “William, Sophia, hai đứa đi ra cửa chính, rẽ phải, đi chừng trăm mét là thấy xe của dì Evelyn, chiếc Audi trắng ấy. Hai đứa ra gặp dì trước, mẹ ra sau, được không?”

“Vâng ạ.” Hai đứa đồng loạt gật đầu.

Monica không chần chừ thêm, quay người đi luôn.

Nhưng vừa đi khỏi, Sophia lập tức bỏ bộ dạng ngoan ngoãn, khóe môi cong cong tinh quái, nói với William: “Em cũng muốn xem rốt cuộc đang có chuyện gì cơ.”

William đã đoán trước thế, vội nắm tay em, cau mày: “Mẹ bảo mình đi tìm dì Evelyn trước mà.”

“Thế anh đi trước đi, em theo sau.” Sophia giật tay ra rồi lao đi.

William lo em gây chuyện, vội vàng đuổi theo.

Lúc này, Monica đã né được sự chú ý của Alexander, len ra bãi đỗ xe từ một lối khác, định đi gặp bạn mình là Evelyn Thomas. Bất ngờ, cô nghe thấy tiếng la hoảng loạn vang lên gần đó.

Cô quay lại nhìn, thấy một cậu bé tầm tuổi William và Sophia đang chạy vòng vòng trong bãi xe, gọi ai đó ầm ĩ.

Monica vốn không muốn xen vào, nhưng nhìn một đứa trẻ chạy loạn trong bãi đỗ xe nguy hiểm quá. Bản năng làm mẹ không cho phép cô làm ngơ, nên cô bước lại gần.

Tìm một hồi, cậu bé đứng khựng lại, lấy điện thoại ra định gọi.

Monica đi tới gần, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt thằng bé, sắc mặt cô lập tức thay đổi. Cô bước nhanh tới: “William, mẹ đã bảo con đi gặp dì Evelyn trước rồi mà. Sao con lại ở đây một mình?”

Thằng bé không buồn để ý, cúi đầu bấm số gọi.

Monica liền đưa tay giật luôn điện thoại của nó.

Thằng bé vốn đã cuống lên vì tìm không thấy em gái, giờ lại bị giật mất điện thoại, tức tối quát: “Cô là ai mà dám giật điện thoại của cháu?”

“Là mẹ của con đây!” Monica bực bội đáp.

Cô vẫn đang khó hiểu vì sao cậu con trai vốn chững chạc hôm nay lại cư xử kỳ lạ như vậy, nhưng thấy nó chỉ có một mình, cô vội hỏi dồn: “Sao con đi một mình? Em gái con đâu?”

Thằng bé vẫn chưa hoàn hồn, đáp: “Em… lạc rồi.”

Giọng nó đầy lo lắng và áy náy.

Thấy vậy, Monica nắm lấy tay nó, trấn an: “Đi, mẹ sẽ giúp con tìm em.”

Thằng bé để mặc cô dắt đi.

Chẳng bao lâu, họ tìm thấy cô bé ở một góc khuất của bãi đỗ xe, nằm bất động dưới đất, mặt trắng bệch, môi tím tái.

Thằng bé lao ngay lại.

Monica vội bế cô bé lên, nhận ra cơ thể vẫn còn ấm.

Cô ngồi xuống, áp tai vào ngực cô bé, nghe thấy tiếng khò khè trong lồng ngực, hơi thở càng lúc càng yếu – triệu chứng của cơn hen.

Monica sửng sốt. Sophia từ trước đến giờ khỏe như trâu, nào có bị hen bao giờ.

Nhưng lúc này không phải lúc nghĩ ngợi. Monica đỡ cô bé ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàng xoa lưng giúp cô bé dễ thở hơn.

Một lúc sau, triệu chứng của cô bé dần dịu lại. Cô bé mở mắt trong vòng tay Monica, nhìn khuôn mặt Monica, khẽ gọi: “Mẹ…”

Chương Trước
Chương Tiếp