Chương 021 Lối thoát duy nhất

Tuy nhiên, đầu dây bên kia vẫn im lặng, chẳng có ai nói gì.

William nghĩ chắc chỉ do sóng yếu, bèn rút điện thoại ra nhìn. Cuộc gọi vẫn đang kết nối.

Cậu áp máy lại lên tai, gọi, “Alo?” Nhưng vẫn không có tiếng trả lời.

Điều William không biết là Daniel hiện giờ không nói được.

Daniel, Amelia và Alexander đều đang ngồi trên xe, Joseph là người lái.

Trong xe im phăng phắc, đúng với không khí thường ngày của nhà họ Smith.

Nhưng Daniel hiểu là mình không thể im lặng mãi được, không thì William lại tưởng cậu đang trêu đùa.

Một lúc sau, cậu bé bò qua ngồi lên đùi Alexander, dùng bàn tay nhỏ xíu véo véo khuôn mặt lạnh tanh của anh.

Alexander liếc cậu một cái lạnh như băng, Daniel bật cười khúc khích: “Ba đừng giận mà. Con chỉ muốn tới bệnh viện thăm cụ thôi. Ba lại bế con về luôn, không cho con gặp cụ nữa. Giờ mình đang trên đường về nhà rồi, ba đừng cáu nữa nha.”

Daniel lắc lắc cánh tay anh, cố tình làm nũng cho đáng yêu.

Alexander dù có tức đến mấy, nhìn cái mặt vừa ranh mãnh vừa đáng yêu của Daniel, cơn giận cũng vơi đi quá nửa. Nhưng nghĩ đến chuyện lũ nhỏ lang thang ngoài đường một mình, trong lòng anh vẫn thấy bất an, bực bội.

Thấy Alexander vẫn còn giận, Daniel bĩu môi, im re không dám nói thêm.

Nhưng chỉ mấy câu đó cũng đủ để William ở đầu dây bên kia hiểu ra chuyện.

Cúp máy xong, William mở laptop ra, vừa gõ vừa nói với Sophia, mắt vẫn không rời màn hình: “Daniel với Amelia bị Alexander bắt lại rồi. Mau thu dọn đồ, bọn mình phải đi, đổi chỗ lại với hai đứa.”

“Hả?” Sophia tròn mắt, không ngờ lời mình nói lại linh nghiệm nhanh như vậy.

Nhưng mà vậy thì tốt quá, cuối cùng cô bé cũng được về với mẹ. Kiểu sống câm lặng này mệt mỏi quá mức, cô không thể tiếp tục giả vờ thêm nữa.

Cô vội nhảy xuống giường, loáng cái đã bắt đầu thu đồ. Nhưng khi quay lại, thấy William vẫn chưa thu xếp, mười ngón tay cậu đang lướt như bay trên bàn phím.

“Cậu làm gì đấy?”

“Đột nhập vào hệ thống camera an ninh ở đây.”

Nếu Alexander trở về mà còn thấy hai đứa trẻ đang ở nhà, mọi chuyện sẽ vỡ lở hết.

Sophia hiểu ngay, gật đầu: “Ừ, được.”

Cô cắm đầu chạy về phòng mình, hai ba phút là thu dọn xong xuôi.

Trong lúc đó, William đóng chiếc mini laptop lại, nhét vào cái ba lô nhỏ.

Nhưng đến lúc phải rời đi, bọn họ lại vướng một trở ngại.

Ruby vẫn đang ở phòng khách, xung quanh thì đầy người hầu. Phiền nhất là còn có chừng hơn chục vệ sĩ được huấn luyện chuyên nghiệp luôn canh chừng hai đứa nhỏ.

Daniel nghịch như giặc. Sau vụ bỏ trốn lần trước, Alexander đã tăng cường an ninh lên rất nhiều.

Đám vệ sĩ này chia ra canh giữ ở các lối ra vào của biệt thự nhà họ Smith, khiến bọn họ gần như không có đường thoát.

“Không sao, tớ có cách.” Sophia nắm tay William, lén lút xuống lầu lúc Ruby đang vào nhà vệ sinh.

Khi không ai để ý, bọn nhóc lao vọt đến bức tường vườn sau. Sophia vạch một búi cỏ ra, lộ ra một cái lỗ trốn kín bên dưới.

Mắt William trợn to. “Sao cậu biết chỗ này vậy?”

“Daniel nói cho tớ đấy. Nó toàn chui ra chui vào qua cái lỗ này thôi. Alexander chẳng biết gì đâu.”

William sững người, trong đầu hiện lên cảnh Daniel lom khom chui qua cái lỗ để lén trốn ra ngoài.

Thấy vẻ mặt của cậu, Sophia bật cười khúc khích. “Đi thôi. Đây là con đường thoát duy nhất của mình đấy.”

William vẫn còn lưỡng lự, nên cô vỗ vai cậu trấn an. “Để tớ đi trước cho cậu xem. Cứ theo tớ nha!”

Sophia nằm rạp xuống, nhanh nhẹn bò qua cái lỗ. Ra được bên ngoài, cô ghé sát lại gọi khẽ: “Tớ ra rồi, William, mau lên.”

William chẳng còn lựa chọn nào khác. Thấy có người đang đi tới, cậu không do dự nữa, chui vội ra, kéo Sophia cùng chạy vội về phía bệnh viện.

Monica và Evelyn bước ra từ phòng bác sĩ, đi về phía phòng bệnh. Evelyn hỏi: “Monica, cậu thấy sao?”

“Bác sĩ khuyên không nên mổ, vì khối u nằm quá sát mạch máu, mà ông Thomas thì lớn tuổi rồi. Nhưng nói thật, ca này không quá khó. Tớ đã từng làm mấy ca tương tự, tỉ lệ thành công phải trên sáu mươi phần trăm.”

“Thật hả?” Evelyn mừng rỡ. “Tớ còn nghĩ chỉ cần được ba mươi phần trăm là tớ để họ làm rồi. Vậy mà cậu nói có tới sáu mươi phần trăm cơ hội cứu được ông ấy à?”

Monica mỉm cười gật đầu. Sáu mươi phần trăm là cô nói khiêm tốn. Thực ra trong lòng cô tự tin phải tầm tám mươi phần trăm.

Evelyn hiểu rất rõ tay nghề của Monica, nên vui mừng khôn xiết, nắm chặt tay cô, liên tục nói: “Cảm ơn cậu, Monica, cảm ơn nhiều lắm.”

“Giữa bọn mình khách sáo làm gì. Ông Thomas với tớ cũng như ba ruột thôi.”

Monica mỉm cười. Cô và Evelyn lớn lên cùng nhau. Là đứa trẻ mồ côi, cô luôn thầm ghen tị với tình cảm giữa Evelyn và Ryder. Ryder biết chuyện quá khứ buồn của cô, nên vẫn đối xử với cô như con gái trong nhà.

Nhưng Evelyn vẫn không ngừng cảm ơn: “Tớ biết cậu làm được mà. Thật lòng, nếu cậu cũng bó tay, chắc tớ tuyệt vọng mất.”

Hai người vừa bước vào phòng bệnh, câu chuyện dần nhỏ lại rồi im hẳn khi thấy Ryder đang ngủ trên giường, còn bọn nhỏ thì chẳng thấy đâu.

Monica giật mình. Tuy cô biết hai đứa bé rất lanh lợi, bình thường chẳng đến nỗi gây chuyện, nhưng đây là thành phố Emerald, với chúng là nơi hoàn toàn xa lạ.

Cô vội vàng quay ra, hớt hải đi tìm. Evelyn lập tức chạy theo.

Hai người lục tung cả tầng đó nhưng vẫn không thấy bọn nhỏ đâu. Monica vội chạy đến quầy y tá, hỏi cô y tá trực: “Chị có thấy một bé trai với một bé gái, đều khoảng sáu tuổi không ạ? Em có hình của tụi nhỏ đây.”

Monica đưa tay mò điện thoại. Nhưng tầng VIP này ít người qua lại, mà hai đứa nhỏ thì rất dễ nhớ mặt. Cô y tá nhớ ngay ra, nói: “Ý chị là hai đứa bé chị dẫn lên hồi nãy phải không? Vừa rồi chúng đi xuống dưới với hai người đàn ông đấy.”

Chương Trước
Chương Tiếp