Chương 027 Đùa giỡn với bạn
"Ông hỏi chuyện này làm gì vậy?" Alexander lên tiếng.
"Ồ, không có gì. Chán quá nên kiếm chuyện tám chút thôi," Daniel nhún vai đáp tỉnh bơ.
Hiếm khi Alexander với Daniel có được một khoảnh khắc thảnh thơi như thế này bên nhau.
Alexander bỗng nhớ đến cô con gái mấy hôm trước.
Mặc dù Sophia cố gắng bắt chước Amelia, nhưng ánh mắt con bé lúc nào cũng sáng lấp lánh, lanh lợi, khác hẳn Amelia, lúc nào cũng trầm tĩnh, dịu dàng, đoan trang.
Daniel không nhịn được, hỏi: "Ba này, ba có muốn hai đứa con cưng của ba đổi tính cho nhau chút không, kiểu như con trai thì điềm đạm, ít nói giống ba, còn con gái thì lanh lợi, đáng yêu hơn không?"
Alexander bật cười, gõ nhẹ lên trán cậu, cười nói: "Lại bày trò gì nữa đấy hả? Tuy lúc nào con cũng chọc ba phát bực, nhưng ba cũng không khó chịu với cái kiểu của con đâu, và… thôi, bỏ đi."
Ông không nói nổi câu "Ba vẫn thương con như nhau." Nghe sến quá.
Nhưng Daniel hiểu, bật cười khúc khích: "Vậy là ba cũng thích con chút chút đó nha."
"Ừ, thế đủ chưa?" Alexander gắt nhẹ.
Cho dù ông không nói thẳng ra, nhưng tình thương ông dành cho Daniel là không thể phủ nhận.
Bầu không khí nặng nề, bí bách trong phòng bệnh vì mấy trò pha trò của Daniel mà trở nên thoải mái, dễ chịu hơn hẳn.
Đột nhiên, điện thoại Alexander rung lên.
Ông liếc nhìn tên người gọi, dặn Daniel trông chừng Amelia, rồi cầm điện thoại đi ra khỏi phòng bệnh, ra hành lang nghe máy, tiện tay châm một điếu thuốc.
Là Timothy King gọi tới hỏi thăm tình hình của Amelia.
Alexander nói chuyện với anh ta vài câu, bỗng liếc thấy một bóng dáng phụ nữ quen quen ở đằng xa.
"Thôi nhé, tôi gác máy đây." Alexander cúp máy, dụi tắt điếu thuốc, bước về phía người phụ nữ đó.
Monica vốn định đi thẳng lên tìm Evelyn, nhưng vừa đặt chân vào bệnh viện, cô đã thấy cơn buồn nôn ập tới từng đợt, đầu đau như muốn nổ tung.
Cô lục túi xách, chỉ thấy hộp thuốc rỗng không.
Cả người choáng váng, rã rời, cô dựa vào tường, móc điện thoại ra định gọi cho Evelyn.
Nhưng tay chẳng còn chút sức lực nào, cô sơ ý làm rơi điện thoại xuống đất.
Cô khom xuống định nhặt lên, lại không đứng vững, loạng choạng rồi ngã khuỵu xuống nền.
Sau đó, một đôi giày da đàn ông xuất hiện ngay trước mặt cô.
Alexander cúi đầu nhìn xuống cô: "Cô Brown, lại gặp nữa rồi."
"Chết tiệt," Monica chửi thầm trong bụng, cố gắng chống người đứng dậy.
Nhưng cơ thể quá yếu, cô loạng choạng, vô tình ngã chúi vào người anh.
Alexander nhân cơ hội vòng tay ôm lấy eo cô, khóe môi nhếch lên trêu chọc: "Cô Brown, chiêu này cao tay đấy."
Monica lập tức đẩy anh ra: "Buông tôi ra."
Ngay cả trong tình huống thế này, cô vẫn không quên giữ khoảng cách với anh. Alexander bỗng thấy khó chịu, như có ngọn lửa bốc lên trong ngực, lạnh giọng nói: “Sáu năm trước, cô nôn nóng đòi lên giường với tôi lắm mà, hả? Sao giờ lại bày đặt thanh cao?”
“Được rồi, sáu năm trước là tôi ngông cuồng, trêu chọc anh. Thế được chưa?”
Đầu đau như búa bổ, người thì rã rời không còn chút sức lực, nhưng Monica không muốn dây dưa với anh thêm nữa, kẻo lát nữa lại rước phiền phức từ mấy người kia.
Giọng cô càng thêm gay gắt: “Ngài Smith, yên tâm, tôi thà chết chứ không dính dáng gì tới anh đâu. Đừng quên anh còn có vị hôn thê. Anh không để ý, nhưng tôi không muốn mang tiếng xấu. Buông ra.”
Alexander tức đến ngứa cả răng. Ở bên cạnh anh khó chịu đến thế sao?
Sắc mặt anh càng trầm xuống, giọng nói cũng lạnh ngắt: “Được, tôi cũng chẳng muốn dính dáng gì tới cô. Nếu không phải sợ cô lăn ra chết ngay trước mặt tôi rồi người ta nói tôi thấy chết không cứu, tôi đã mặc kệ cô rồi!”
“Đệt…” Monica nhịn không được chửi thề một câu.
“Im miệng!” Alexander không muốn nghe cô nói thêm chữ nào nữa.
Anh dứt khoát bế thốc cô lên, sải bước đi về phía phòng cấp cứu.
Monica trong lòng thì vùng vẫy phản kháng, nhưng nhìn cái mặt lạnh như tiền của anh, bản thân lại không còn sức mở miệng, đành thôi, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Trong phòng cấp cứu, Alexander chẳng hề nhẹ nhàng, trực tiếp “thả” cô xuống ghế.
Monica vốn đã choáng váng buồn nôn, bị anh quăng một cái càng khó chịu hơn, không nhịn được nói: “Alexander, nếu anh không tình nguyện thì đi đi. Tôi đâu có nhờ anh đưa tôi tới đây.”
“Xem ra cô vẫn còn sức cãi nhau với tôi đấy.” Alexander nhếch môi cười nhạt.
Ít ra cô cũng không còn lạnh lùng gọi anh là “ngài Smith” nữa.
Bác sĩ bên cạnh không nhịn được bật cười, hỏi: “Cô gái, cô bị sao thế? Khó chịu chỗ nào?”
“Đầu em đau, đau như muốn nổ tung.”
“Còn triệu chứng nào khác không? Có thấy…”
“Không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là suy nhược thần kinh. Em hết thuốc rồi. Bác sĩ kê cho em ít thuốc là được.”
“Uống thuốc giảm đau liên tục không tốt cho cơ thể đâu. Do áp lực công việc à? Tôi kê ít thuốc, rồi truyền thêm chai nước biển xem sao.”
Bác sĩ liếc nhìn hai người. Anh ta dĩ nhiên nhận ra Alexander, lại thấy quần áo Monica mặc cũng biết cô không phải dạng khó khăn túng thiếu gì.
Trong lúc viết bệnh án và kê đơn, ông ta vừa viết vừa dặn: “Đừng làm việc quá sức, sức khỏe là quan trọng nhất đấy.”
Monica sốt ruột, cũng không muốn bác sĩ nói nhiều trước mặt Alexander, đơn thuốc vừa in xong là cô chụp lấy ngay, chuẩn bị đi ra ngoài.
Không ngờ Alexander lại bế cô lên lần nữa.
Monica không biết anh định làm gì, chống tay vào ngực anh đẩy ra: “Ngài Smith, cảm ơn anh đã lo xa. Đặt tôi xuống đi, tôi tự đi được.”
