Chương 030 Làm sao bạn có thể chiến đấu với tôi
Monica đang định cúp máy thì giọng Alexander lạnh băng vang lên, cắt phăng câu chuyện: “Ban ngày không rảnh. Bảy giờ tối nay. Anh gửi địa chỉ sau.”
“Được,” Monica đáp gọn, không muốn dây dưa thêm, rồi cúp máy luôn.
Alexander lắng nghe tiếng tút tút kéo dài. Đây thật sự là Monica mà anh từng quen ư?
Anh nhớ trước đây, cho dù anh về nhà muộn đến đâu, cô cũng luôn chờ, luôn ở đó vì anh. Chỉ cần anh mở miệng nói với cô vài câu là cả ngày cô vui như trẩy hội.
Sao bây giờ cô lại đối xử với anh như thế?
Cảm xúc lẫn lộn, Alexander ném điện thoại cho Joseph rồi quay lại phòng bệnh.
Giọng Bertha vang lên từ phía sau: “Alexander, sao thế? Sao trông con khó chịu vậy?”
Anh quay lại, thấy Bertha và Stella đang đứng đó.
Bỏ qua câu hỏi của mẹ, anh nhíu mày: “Hai người đến đây làm gì?”
“Sao lại hỏi thế? Cháu ngoại mẹ nằm viện, mẹ không được tới thăm à?” Bertha gắt lên.
Alexander không đáp, ánh mắt lạnh lùng rơi lên người Stella.
Anh biết Bertha chưa bao giờ thật lòng thích Amelia. Chín phần mười là ý của Stella.
Stella chạm phải ánh nhìn rét buốt của anh, tim khựng lại một nhịp. Cô đoán được cuộc điện thoại vừa rồi là của Monica.
Cho dù trước nay tính Alexander có tệ, anh cũng chỉ lạnh lùng với người ta, rất hiếm khi để lộ cảm xúc ra ngoài.
Từ khi Monica quay về, anh hay nổi nóng hẳn. Anh thì không tự nhận ra, nhưng người ngoài nhìn vào đều thấy rõ. Nếu không quan tâm đến Monica, anh đã chẳng tức giận đến thế.
Hơn nữa, Stella nghe nói anh còn bỏ qua một khoản lợi nhuận khổng lồ chỉ để hợp tác với CLOUD.
Nhưng thật sự là vì CLOUD, hay vì Monica?
Nghĩ đến đây, lòng Stella sôi lên, hận không thể xé nát Monica ra.
Nhưng ngoài mặt cô vẫn phải nở nụ cười dịu dàng: “Alexander, em nghe nói tình hình của Amelia không được tốt nên muốn tới thăm. Nhưng em không biết là bệnh viện nào, nên mới nhờ bác gái Smith đưa em tới. Amelia sao rồi? Đỡ hơn chưa?”
“Đỡ nhiều rồi, sắp xuất viện. Em về đi,” Alexander nói, xoay người định vào phòng bệnh.
Stella vội vàng bước theo, nhưng Alexander đột ngột quay lại.
Stella khựng lại, ngẩng lên nhìn gương mặt hoàn hảo của anh, tim đập loạn, má nóng bừng. “Alexander, sao thế? Sao anh nhìn em như vậy?”
“Nước hoa em xịt nồng quá. Amelia không thích mùi này. Tốt nhất em đừng vào.”
Mặt Stella sầm xuống, nước mắt lập lờ nơi khóe mắt.
Bertha lập tức quở trách: “Alexander, con nói năng kiểu gì đấy? Stella có lòng tới thăm Amelia, sao con lại đối xử với nó như thế hả?”
“Đủ rồi,” Alexander gạt đi, giọng mất kiên nhẫn, “Con biết mẹ lo cho Amelia. Nó không sao nữa. Mẹ với Stella về đi.”
“Con đúng là vô lý hết chỗ nói!” Bertha tức tối.
Stella bắt đầu òa khóc thút thít.
Bertha vội vàng dỗ dành: “Stella, đừng để bụng. Nó không cố ý đâu. Tại nó lo cho Amelia quá nên mới nóng nảy thế thôi.”
“Không sao đâu bác Smith, con không giận anh ấy đâu,” Stella nói, vừa sụt sịt lau nước mắt.
"Con ngoan lắm. Không sao, cứ từ từ. Rồi sẽ có một ngày Alexander nhìn ra ưu điểm của con."
Stella nghe mà bức bối không chịu nổi. Cô đã hai mươi bảy, gần chạm mốc ba mươi. Nếu Alexander còn không chịu cưới, sau này cô chỉ càng bị anh ta coi thường hơn khi tuổi tác lớn dần.
Nhưng ngoài mặt cô vẫn phải diễn cho tròn vai, tỏ ra thấu hiểu, rộng lượng. "Con biết mà. Con không trách Alexander. Nếu phải trách, thì là lỗi của con, vì con không giúp được gì cho anh ấy…"
Bertha vội an ủi: "Đừng nói thế. Mấy mẫu thiết kế của con rất tốt, mang lại không ít lợi nhuận cho Tập đoàn Smith đấy. Ai cũng khen con cả. Con phải tin vào bản thân mình chứ."
Nhưng Stella nghe vậy lại càng thấy đắng chát hơn. Không ai biết Alexander thực ra rất ghét thiết kế của cô.
Mỗi lần Tập đoàn Brown gửi bản phác thảo đầu tiên sang Tập đoàn Smith, đều là do cô vẽ nhưng lại đứng tên người khác, và lần nào Alexander cũng thẳng tay loại.
Những bản thiết kế được duyệt thật ra đều là cô đánh cắp từ mấy nhà thiết kế khác trong Tập đoàn Brown, hoàn toàn không phải tác phẩm của cô.
Alexander giao Joseph lo thủ tục xuất viện, rồi bế bọn trẻ rời bệnh viện, hoàn toàn làm như không nhìn thấy Stella và Bertha.
Stella nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của anh, cố ý lên tiếng: "Cho dù con có tốt đến đâu thì vẫn không bằng Monica."
"Con nói gì?" Bertha giật mình, trừng mắt nhìn Stella.
Stella lập tức tỏ vẻ hoảng hốt: "Không… không có gì đâu, phu nhân Smith, con không nói gì hết."
"Monica là sao? Tự nhiên nhắc tới nó làm gì?" Giọng Bertha sắc lại. Stella thì làm như muốn nói mà lại thôi, không dám mở miệng.
"Có chuyện gì thì nói cho ta nghe." Bertha gặng hỏi.
Stella làm ra vẻ khó xử, rồi mới kể lại đầu đuôi chuyện xảy ra ở buổi tiệc hôm đó và việc Alexander quyết định hợp tác với CLOUD.
"Alexander nghĩ cái gì thế không biết?" Bertha tức lồng lộn. "Cho dù CLOUD có lớn mạnh đến mấy, nó cũng phải nghĩ tới thân phận của mình chứ. Sao nó có thể hạ mình như thế được?" Bà càng nói càng bốc lửa.
"Có lẽ Alexander vẫn chưa quên được Monica…" Stella nhỏ nhẹ nói, rồi lại thêm: "Thôi bỏ đi, phu nhân Smith. Con chờ Alexander bao nhiêu năm nay, lúc nào anh ấy cũng lạnh lùng với con. Có lẽ anh ấy không còn thích con nữa."
"Không! Tuyệt đối không đời nào! Ta sẽ không bao giờ để nó ở với cái con đàn bà đó!" Bertha nhìn Stella: "Con bé ngốc, sao chuyện Monica quay về mà con lại giấu ta? Phải nói với ta sớm chứ. Yên tâm, ta sẽ đi gặp Monica, bảo nó tránh xa Alexander ra."
"Nhưng mà nếu Alexander biết phu nhân đi tìm Monica, anh ấy nhất định sẽ…"
"Sao? Vì con đàn bà đó mà từ mẹ luôn chắc?" Bertha cười khẩy.
"Nhưng nếu Alexander biết là do con nói với phu nhân, anh ấy sẽ rất giận. Con không muốn vì con mà giữa hai người lại xảy ra chuyện gì nữa." Stella tỏ ra rất hiểu chuyện.
"Con bé này, nói linh tinh gì thế? Đừng lo, ta sẽ không nói cho nó biết đâu. Chuyện này cứ để ta lo." Bertha vỗ nhẹ lên tay cô, ra hiệu cô bình tĩnh lại, rồi quay người bỏ đi.
Stella nhìn theo bóng lưng bà, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lẽo. ‘Monica, đã có Bertha đứng về phía tao, xem mày đấu lại được gì với tao?’
