Chương 032 Hãy để Alexander đến và nói với tôi một cách trực tiếp
Monica bật cười khúc khích, thầm nghĩ: “Vài bữa trước Layla cũng nói y chang. Giờ lại tới lượt Bertha nhảy vào cảnh báo mình tránh xa Alexander. Thiệt luôn, mấy người này không có việc gì làm hay sao ấy?”
Cô đặt tách cà phê xuống, ngẩng lên nhìn Bertha.
“Bà Smith, bà nghi tôi đang dính dáng với Alexander thật à?”
“Tôi biết cô sẽ không nhận đâu!” Ánh mắt Bertha lạnh ngắt. “Nếu không dính dáng, vậy sao CLOUD với tập đoàn Smith lại hợp tác được? Trước thì cô lẽo đẽo bám theo Alexander tới tiệc rượu nhà Johnson, giờ lại giở đủ trò để bằng mọi giá hợp tác với nó. Cô tưởng tôi không nhìn thấu mấy cái mưu hèn kế bẩn của cô à? Nói cho cô biết, Monica, nhà họ Smith bọn tôi không đời nào chấp nhận loại đàn bà như cô đâu!”
Monica gật đầu.
“Tôi biết nhà họ Smith là số một ở Emerald City, bao nhiêu cô muốn gả vào cho bằng được. Nhưng nếu mấy cô đó biết tương lai mẹ chồng của mình là người như thế nào, chắc cũng phải nghĩ lại đấy, giàu cỡ nào cũng chẳng còn quan trọng nữa. Còn cái buổi tiệc ở nhà máy rượu tập đoàn Johnson, là Michael, chủ tịch tập đoàn Johnson đích thân mời tôi.”
Cô nói tiếp:
“Còn chuyện hợp tác giữa CLOUD với tập đoàn Smith, nếu bà không tin thì bà cứ đi hỏi cho rõ, bà Smith. Ông Smith đã tự mình đến CLOUD hai lần để chốt hợp đồng. Không phải tôi chạy theo xin xỏ đâu.”
Monica nói rành rọt từng chuyện rồi thêm:
“Bà Smith, bà muốn gây khó dễ cho tôi cũng được, nhưng làm ơn tìm hiểu cho đàng hoàng cái đã nha? Đừng để người ta chê cười cả nhà họ Smith.”
Bertha tức đến mức người run lên, chỉ tay vào mặt Monica, chửi:
“Tôi mặc kệ cô dùng thủ đoạn gì để kéo Alexander hợp tác với cô, nhưng Monica, tôi nói cho cô biết, tôi không đồng ý. Nghe rõ chưa? Biết điều thì tự đi nói với Alexander, hủy hợp tác đi. Hạng đàn bà như cô không xứng làm ăn với nhà họ Smith.”
“Tôi có xứng hay không, đâu tới lượt bà phán!” Sắc mặt Monica tối sầm. “Muốn hủy hợp tác thì để chính miệng Alexander tới nói với tôi!”
“Cô…” Bertha tức đến nghẹn lời, một lúc sau mới gằn ra được: “Tôi biết mà, cô vẫn chưa chịu buông Alexander, cô…”
Chưa kịp nói hết câu, Monica đã đứng bật dậy, đi tới mở cửa phòng tiếp khách.
Cô quay lại, nhìn Bertha lạnh tanh:
“Bà cứ chửi to lên đi! Cho mọi người cùng nghe!”
Vừa dứt lời, ngoài cửa đã có một đám người đứng tụ tập xem.
Khóe môi Monica nhếch lên thành một nụ cười lạnh.
Cô thừa biết Bertha sĩ diện đến mức nào.
Bertha tức đến run bần bật, vội với tay đóng sầm cửa lại, trừng mắt nhìn Monica:
“Monica, đừng tưởng vì chuyện này mà tôi không làm gì được cô. Nếu cô không tự mình hủy hợp tác, tin đi, tôi có cả khối cách khiến cô phải biến khỏi Emerald City đấy!”
"Đương nhiên là em tin chị rồi!" Monica bước lại gần, ghé sát tai Bertha thì thầm: "Dù sao thì chị cũng là bà Smith mà, cách làm việc của chị thì..."
"Monica!" Sắc mặt Bertha lập tức thay đổi, nhìn cô đầy kinh ngạc, hoàn toàn không ngờ Monica lại biết chuyện quá khứ của mình.
Monica khẽ cười: "Bà Smith, em về nước là vì công việc, không phải vì Alexander. Nếu chị muốn hủy hợp tác, chị cứ đi nói với Alexander. Nếu anh ấy đồng ý thì em không ý kiến. Có khối công ty đang muốn hợp tác với CLOUD. Nói thật lòng, Tập đoàn Smith chỉ là thêm mắm thêm muối thôi, chứ chẳng phải cứu tinh gì nên em không quan tâm lắm đâu. Nhưng nếu chị thực sự muốn chơi tới bến, em theo chị tới cùng!"
Cô không còn là cô con dâu để mặc cho Bertha muốn nắn bóp thế nào thì nắn nữa.
Bertha nhìn vào đôi mắt kiên định, không hề nao núng của cô, khí thế hống hách của bà ta cuối cùng cũng bị đè xuống.
Bà ta thật sự không ngờ bây giờ Monica lại khó đối phó đến vậy.
"Bà Smith, nếu chị không còn chuyện gì nữa thì mời chị về cho. Sau này cũng đừng tới nữa, vì em nhìn thấy chị là thấy khó chịu. Ghê tởm lắm."
"Monica!" Bertha tức đến run, hét lên.
Nhưng Monica đã quay lưng đi khỏi phòng tiếp khách, không buồn ngoái đầu lại.
Bertha tức đến phát run, lúc đi ra khỏi tòa nhà văn phòng cũng không biết mình ra bằng cách nào.
Stella đang đợi sẵn dưới lầu. Thấy bà ta bước đi loạng choạng, Stella vội vàng chạy lên đỡ, hỏi: "Bà Smith, bà sao thế ạ?"
"Monica, con tiện đó! Nó sẽ phải hối hận."
Stella muốn moi thêm thông tin, nhưng Bertha nói năng lộn xộn, câu được câu mất, nghe chẳng ra đầu đuôi gì.
Từ những câu chữ rời rạc đó, Stella cuối cùng cũng hiểu đại khái: chuyến đi tìm Monica lần này của Bertha hoàn toàn thất bại, thậm chí còn bị Monica châm chọc lại.
Trong lòng Stella tức sôi lên, thầm mắng bà già này vô dụng, chỉ giỏi bày đặt ta đây, vậy mà đến Monica còn không xử lý xong.
Nhưng qua chuyện hôm nay, xem ra Bertha chắc chắn sẽ không bao giờ cho phép Monica và Alexander kết hôn lần nữa.
Cuối cùng, Stella chỉ đành giả vờ quan tâm: "Không sao đâu bà Smith, bà đừng giận nữa. Để con đưa bà về."
Năm giờ chiều, Alexander đã đưa hai đứa nhỏ về nhà xong xuôi.
Joseph tới báo cáo: "Thưa tổng giám đốc, tôi đã đặt chỗ ăn tối ở Câu lạc bộ Blue Ocean của Tập đoàn Smith ta. Món bên đó được nhiều quý cô thích lắm, chắc chắn bà chủ sẽ hợp khẩu vị."
"Việc gì phải quan tâm xem cô ấy có thích không?" Alexander lạnh lùng liếc anh ta một cái.
"Vậy... tổng giám đốc, tôi có cần đổi sang nhà hàng khác không ạ?" Joseph thăm dò.
"Không cần, cứ để đó. Gửi địa chỉ cho cô ấy."
"Vâng, thưa tổng giám đốc."
Nghe nói ba mẹ sắp đi hẹn hò, hai đứa nhỏ ở gần đó mừng rơn, len lén đập tay ăn mừng với nhau.
Alexander thấy vậy, nhướng mày nhìn bọn trẻ: "Daniel, con lại bày trò gì nữa đấy hả? Amelia mới xuất viện, đưa em về phòng nghỉ đi."
