Chương 33 Anh ấy có coi trọng cuộc hẹn hò của mình với Monica nhiều không?

“Ba, sao tự nhiên căng thẳng dữ vậy? Ba nhìn Amelia kìa, con bé vui thấy rõ. Cả nhà mình ngồi chơi với nhau vậy không phải tốt hơn à?” Daniel cười toe toét.

Alexander lờ cậu đi, chỉ liếc sang Amelia. Daniel nói cũng đúng, từ lúc xuất viện đến giờ, trông con bé khá hơn hẳn.

Mà chỉ cần con bé ổn, thì ông cũng bớt căng thẳng lại.

“Ba lên phòng tắm rửa thay đồ rồi đi hẹn hò đi,” Daniel chọc, còn huých ông một cái, ý giục ông lên lầu.

Alexander quay sang trừng mắt, giọng bất lực: “Ai nói ba đi hẹn hò?”

“Thì đi ăn cơm thôi mà, làm gì nghiêm túc dữ vậy?” Daniel nhún vai, phẩy tay.

Alexander thở dài, nhưng vẫn quay người đi lên lầu tắm.

Tại tập đoàn CLOUD.

Dù lần vừa rồi đấu miệng với Bertha là Monica nắm phần thắng, cô cũng chẳng thấy vui vẻ gì cho cam. Nếu được lựa chọn, cả đời này cô không muốn đụng tới bất kỳ ai có liên quan tới Alexander nữa.

Ngồi trong phòng làm việc, cô xoa xoa thái dương đang nhức nhối, nuốt vội mấy viên thuốc. Vừa thấy đỡ hơn chút thì Joseph gửi cho cô một cái định vị.

“Blue Ocean Club?” Monica lẩm bẩm. Chỉ để ký cái hợp đồng thôi mà cũng phải bày đặt kéo nhau đi ăn à?

Đúng lúc đó, Mia bước đến, đặt một xấp tài liệu trước mặt Monica. “Chị Brown, đây là hợp đồng với tập đoàn Smith. Chị xem lại giúp em.”

“Không cần đâu. Em xem rồi thì chị tin là ổn.” Monica rất tin vào sự cẩn thận của Mia.

“À đúng rồi, chị Brown, lúc nãy chị Thomas có gọi. Chị ấy bảo lát nữa sẽ qua, nhờ chị chờ chị ấy một chút.”

“Sắp hết giờ làm rồi. Không ở bệnh viện chăm bệnh nhân, tự dưng chạy qua đây làm gì? Có chuyện gì à?” Monica nhíu mày hỏi.

Mia còn chưa kịp trả lời thì ngoài văn phòng đã vang lên một tiếng cười: “Sao, rảnh rỗi không được ghé thăm bạn à?”

Monica bật cười. “Rồi, thế hôm nay gió nào đưa chị tới đây?”

“Nghe nói em định hợp tác với tập đoàn Smith?” Evelyn vừa nói vừa kéo ghế ngồi đối diện Monica.

Mia khẽ khép cửa lại rồi lùi ra ngoài.

Monica gật đầu. “Ừ, điều kiện bên Smith đưa ra tốt quá. Không ký thì phí, chị ạ.”

“Nhưng mà chẳng phải em muốn tránh xa tất cả những gì dính dáng tới Alexander sao?”

“Chuyện làm ăn là chuyện làm ăn. Chị không thể để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến lợi ích công ty được,” Monica nói rất điềm tĩnh.

“Chị biết, nhưng CLOUD đâu nhất thiết phải bắt tay với tập đoàn Smith. Công ty mình cũng đâu đến mức phải cần tiền của họ. Hợp tác với ai chả được, sao phải tự làm khó mình?”

“Em đâu có thấy là khó…”

Evelyn thở dài, cắt ngang: “Nếu là trước đây thì chắc chị cũng ký liền như em, khỏi nghĩ ngợi. Nhưng từ lúc ba chị đổ bệnh, phải ra vô bệnh viện suốt, chị hay nghĩ: kiếm nhiều tiền như thế để làm gì, nếu đến sức khỏe của ba chị cũng không giữ nổi?”

Nói đến đây, Evelyn vươn tay qua bàn, nắm lấy tay Monica. “Cho nên, Monica này, đừng làm khổ mình nữa. Quan trọng nhất vẫn là người nhà bình an, em sống cho vui vẻ. Đừng vì bất kỳ ai mà phải uốn mình, được không?”

Monica mỉm cười, vỗ vỗ tay cô. “Đừng lo, chị biết mình đang làm gì mà.”

“Vậy… chị vẫn đi hả?”

“Sao lại không đi?” Monica hỏi ngược lại.

“Được thôi. À, lúc nãy em nghe nói mẹ của Alexander có tới tìm chị, còn làm khó chị, nói nhiều lời khó nghe lắm.”

Evelyn vốn định an ủi, nhưng thấy Monica vừa cười vừa nói thì cũng yên tâm hơn. “Chị chẳng thèm quan tâm Layla, chứ đừng nói tới Bertha. Đừng lo, bà ta có gây khó cho chị thật, nhưng chị cũng đâu có để yên cho bà ta đâu.”

“Nhưng lỡ bà ta nhất quyết muốn chơi tới cùng với chị thì…”

“Chị dễ ăn hiếp vậy hả?” Monica cong môi cười.

Evelyn cũng bật cười, hơi bất lực. “Ờ, em tin là chị dư sức xử lý. Thế chị hẹn giờ giấc chưa?”

“Rồi, bảy giờ, ở Blue Ocean Club.”

“Em có nên đi với chị không?” Evelyn thật sự lo, sợ Alexander sẽ gây khó dễ cho Monica.

“Em á? Đi với chị?” Monica bật cười. “Alexander vẫn chưa biết thân phận thật của chị đâu. Trong mắt anh ta, chị chỉ là một quản lý dự án bình thường. Còn em, cổ đông công ty, lại đi kè kè bên một quản lý dự án?”

Evelyn cũng phì cười. “Ừ ha, em thật không hiểu sao chị không nói luôn thân phận của mình cho anh ta, với Layla, Bertha, cả Stella nữa. Nếu tụi họ biết chị chính là Helen mà tụi nó săn đón bao lâu nay, chắc còn tranh nhau nịnh bợ chị ấy chứ.”

“Bọn họ có nịnh chị thì chị được ích lợi gì? Nghĩ thôi đã thấy ghê rồi. Miễn sao họ tránh xa chị ra một chút, chị cảm ơn lắm rồi.”

Monica liếc giờ. “Cũng gần tới lúc rồi, chị phải đi đây.”

“Ừ.” Evelyn gật đầu. “Để em xuống cùng chị.”

Hai người cùng vào thang máy xuống tầng hầm. Evelyn để ý quần áo trên người Monica. “Chị chắc là mặc vậy đi gặp người ta luôn à?”

“Đồ chị có vấn đề gì hả?” Monica cúi xuống nhìn. Chị mặc một chiếc áo sơ mi voan trắng và quần ống rộng màu xám. Không quá chỉnh tề công sở, nhưng sạch sẽ, gọn gàng.

Evelyn cười. “Thôi được, cứ vậy mà đi. Mình đâu nhất thiết phải nể mặt anh ta dữ vậy.”

Monica mỉm cười, tách ra với cô ở bãi đỗ xe dưới hầm.

Bên này, Alexander thay đồ xong cũng bước xuống tầng dưới. Anh mặc một chiếc sơ mi trắng đặt may riêng, phối với quần tây đen. Bộ đồ đơn giản nhưng trên người anh lại toát ra vẻ sang trọng tự nhiên, như thể sinh ra đã hợp với những bộ quần áo chỉn chu như thế.

Áo vest khoác hờ trên cánh tay.

Daniel đang chơi với Amelia trong phòng khách. Thấy bố xuống, thằng bé cười tít mắt: “Bố hôm nay bảnh trai ghê! Chúc bố may mắn nha!”

Nó còn giơ nắm tay nhỏ xíu lên cổ vũ.

Alexander bật cười.

Stella vừa từ nhà Bertha trở về. Bước vào phòng khách, cô thấy Alexander đã chỉnh tề đâu vào đấy. Anh không đeo cà vạt, hai chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi được mở ra, vừa mang cảm giác quý phái, vừa ung dung thoải mái. Rõ ràng không phải đi dự tiệc trang trọng gì, mà là có hẹn với ai đó.

Stella nhìn thấy dáng vẻ anh sốt sắng muốn đi gặp Monica, trong lòng không khỏi thoáng nghĩ: “Cuộc hẹn với Monica quan trọng với anh ấy đến mức đó sao?”

Chương Trước
Chương Tiếp