Chương 037 Hôn nhau trong thang máy

Monica giật mạnh tay, thoát khỏi bàn tay anh.

Alexander cúi xuống nhìn cô, ánh mắt lạnh tanh, giọng nói còn lạnh hơn. "Nếu em muốn được đối xử đặc biệt, anh có thể sắp xếp."

Monica sững lại, không nói được câu nào.

Hai người bọn họ… có đang nói cùng một chuyện không vậy?

Cô vốn đã không muốn tranh cãi với anh nữa. Nhưng nghĩ đến chuỗi phiền phức dồn dập gần đây, cuối cùng cô vẫn mở miệng: "Ông Smith, những việc ông làm đã gây rắc rối cho tôi. Tôi mệt mỏi vì phải dọn đống hậu quả lắm rồi. Ông tránh xa tôi ra được không?"

Sắc mặt Alexander lập tức trầm xuống. Rắc rối? Ý cô là, anh đang gây rắc rối cho cô?

Giọng anh lại hạ thêm một tông. "Có ai làm phiền em à? Ai?"

Monica không trả lời.

Đến lúc đó cô mới phát hiện, từ lúc vào thang máy đến giờ anh vẫn chưa bấm tầng. Cô không nói gì, chỉ tự đưa tay bấm nút tầng một.

Ánh mắt Alexander vẫn dán chặt lên người cô. "Là mẹ anh à? Hay là..."

"Ông biết rõ rồi còn hỏi."

"Monica, nếu thật sự có người làm khó em, em nói với anh, anh..."

Anh đột ngột ngừng lại giữa chừng.

Monica khẽ bật cười, tiếng cười nhạt và chua chát. Anh rõ rành rành ai là người đang khiến cô khổ sở, nhưng anh lại chẳng thể làm gì họ.

Bởi vì trong lòng anh, những người đó quan trọng hơn cô rất nhiều. Cô hà tất gì phải tự hạ thấp mình?

Nụ cười nhếch trên môi cô chỉ càng chọc tức Alexander hơn. Anh vừa định lên tiếng lần nữa thì thang máy rung lắc một cái thật mạnh.

Rồi bất ngờ khựng lại. Đèn chớp loé vài cái rồi tắt phụt.

Bóng tối nuốt chửng toàn bộ không gian chật hẹp.

"Chuyện gì vậy?" Monica buột miệng hỏi, giọng căng thẳng.

"Hình như thang máy bị trục trặc," Alexander đáp, giọng trầm mà vững.

Bản thân anh cũng không hiểu nổi. Blue Ocean Club là câu lạc bộ cao cấp, kín đáo, mọi trang thiết bị đều phải hoàn hảo. Sự cố thế này gần như không bao giờ xảy ra.

Monica không nói gì thêm. Trong bóng tối ngột ngạt, một luồng lạnh buốt len dọc sống lưng cô. Đột nhiên, từng mảnh âm thanh vỡ vụn vang lên trong tai, "Monica, cứ la đi. Để xem có ai tới cứu mày không."

"Con bé xinh thế này, lại đây chơi với tao đi, tao thưởng cho đàng hoàng."

Bao nhiêu giọng nói lộn xộn vang vọng trong đầu, cô hét thất thanh vì sợ hãi: "Đừng chạm vào tôi, đừng chạm vào tôi..."

Alexander khựng người trước tiếng thét đột ngột ấy, lông mày nhíu chặt. "Monica? Monica? Em sao vậy?"

Cô không trả lời.

Ngược lại, cô ngồi sụp xuống nền, hai tay bịt chặt tai như muốn cắt đứt mọi âm thanh xung quanh. Giọng cô run rẩy, lặp đi lặp lại không ngừng: "Đừng chạm vào tôi, đừng chạm vào tôi, tránh ra..."

"Monica!" Giọng Alexander cao lên, xen lẫn sự nôn nóng. Anh đưa tay quờ quạng trong bóng tối, nhưng cô không ở vị trí anh tưởng. Tay anh chỉ chạm vào khoảng không.

Rồi bất chợt, mũi giày anh quệt phải thứ gì đó. Anh phản xạ ngồi thụp xuống, đưa tay ra phía trước. Là cô.

Cả người cô đang run bần bật.

Một cảm giác đau thắt lạ lùng bóp nghẹt ngực anh. "Monica, em sao thế?" Giọng anh không còn lạnh lùng nữa.

"Đừng chạm vào tôi, đừng chạm vào tôi..." Cô nức nở, yếu ớt gạt anh ra, trong giọng nói tràn ngập nỗi sợ hãi trần trụi.

Sắc mặt Alexander chợt cứng lại, không phải vì giận, mà vì quyết tâm. Anh nắm chặt đôi vai cô. “Monica, là anh, Alexander đây. Anh không làm em đau đâu. Bình tĩnh lại.”

Nhưng Monica như bị nhốt trong thế giới của riêng mình, hoàn toàn không nghe thấy gì. Cô thu mình lại, ôm chặt lấy cơ thể, miệng vẫn lặp đi lặp lại, “Đừng chạm vào tôi, đừng chạm vào tôi…”

“Được rồi, ổn rồi mà, Monica. Đừng sợ.” Anh hạ giọng, nói nhẹ hơn, rồi từ từ ngồi xuống cạnh cô. Cẩn thận, anh kéo cô vào vòng tay mình.

Monica cảm nhận được… cảm giác này rất quen thuộc. Hơi thở của anh, vòng tay của anh… quen lắm. Vững chãi. An toàn.

Cơn run rẩy của cô dần dịu đi, dù nước mắt vẫn không ngừng chảy, ướt đẫm cổ áo anh.

“Ổn rồi. Sẽ không ai làm em đau nữa đâu,” Alexander khẽ dỗ dành, bàn tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

Từng chút một, Monica như dần tỉnh lại, dù thân người vẫn còn run nhẹ.

Giọng Alexander bỗng trở nên mềm mỏng lạ thường, một kiểu dịu dàng mà trước giờ cô chưa từng nghe từ anh. “Đừng khóc nữa, không sao đâu.”

Monica không nói gì. Cô chỉ ôm chặt lấy anh, tay siết quanh cổ anh, mặt vùi sát vào ngực anh, nước mắt thấm ướt cả áo anh.

Alexander bỗng sững lại. Anh chưa bao giờ thấy cô như thế này, chưa từng thấy Monica yếu ớt, trần trụi, không chút phòng bị như thế.

Có thứ gì đó trong lòng anh hoàn toàn mềm nhũn. Anh nhẹ nhàng đẩy cô ra một chút, đủ để nhìn rõ gương mặt cô. Một tay anh nâng lấy khuôn mặt ấy, tay kia giúp cô lau nước mắt.

Lần này, cô không hề né tránh sự đụng chạm của anh.

Ngón tay anh khẽ lướt qua đôi môi mềm của cô. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai đều không nhúc nhích.

Rồi như bị một lực hút nào đó kéo đi, Alexander cúi xuống, khẽ hôn lên môi cô.

Toàn thân Monica lập tức căng cứng, theo bản năng muốn chống lại.

Nhưng chỉ trong một giây. Rồi cô dần bất động.

Alexander siết chặt vòng tay, nụ hôn càng sâu thêm, như sợ chỉ cần buông lỏng một chút, cô lại biến mất khỏi anh lần nữa.

Đúng lúc ấy, một luồng ánh sáng chói lóa bất ngờ rọi thẳng vào trong thang máy khi cửa mở ra, và giọng Joseph vang lên, cắt ngang hoàn toàn khoảnh khắc này: “Ngài Smith, ngài không sao chứ ạ?”

Monica lập tức đờ người. Cảm giác thực tại ập đến trong tích tắc, cô đẩy mạnh Alexander ra.

Nhưng nhóm người đứng ngoài cửa thang máy đã nhìn thấy rõ cảnh hai người hôn nhau đầy say đắm.

Joseph đứng chết trân tại chỗ, sững sờ.

Mấy người thợ sửa chữa phía sau anh ta cũng chẳng biết phải nói gì, mặt mũi ngơ ngác.

Alexander… lại hôn Monica trong thang máy?

Đứng chếch sang bên, Stella dõi theo, hàm cắn chặt đến mức gần như nghiến nát, nét mặt méo mó vì cơn giận bị dồn nén. Tình cảm của Alexander dành cho Monica… đã sâu đến mức này rồi sao?

Alexander không buồn liếc bất cứ ai. Ánh mắt anh vẫn chỉ dán chặt vào Monica. Anh đưa tay ra về phía cô. “Đi, mình ra ngoài thôi.”

Thang máy vẫn còn kẹt, cao hơn mặt đất một đoạn.

Nhưng Monica hất tay anh ra.

Trong đầu cô lúc này rối tung, như có hàng trăm ý nghĩ đan chéo, không cái nào nắm bắt được.

Cô không thể tin nổi chính mình lại đánh mất kiểm soát trong thang máy, lại để lộ bộ dạng yếu đuối nhất của mình trước mặt Alexander, hơn nữa còn bình tĩnh lại trong vòng tay anh.

Và cô đã hôn anh.

Cô không thể chấp nhận được chuyện vừa xảy ra. Né tránh cánh tay anh, cô quay sang nhìn Joseph. “Anh giúp tôi một tay được không, cảm ơn.”

Joseph khựng lại.

Rồi anh ta bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo, đầy cảnh cáo của Alexander, lập tức rụt tay về, gượng gạo nở nụ cười. “Phu nhân Smith, chỗ này hơi cao. Tôi sợ mình đỡ không an toàn. Hay là để ngài Smith giúp cô thì hơn.”

Chương Trước
Chương Tiếp