Chương 040 Nó có thể là bạn trai của cô ấy không?
Nghe vậy, William bắt đầu dao động.
Daniel túm lấy tay anh, làm mặt cún con đáng yêu nhất có thể. “William, thôi mà. Cậu không cần tha thứ cho ba ngay đâu. Chỉ cần cho ông ấy một cơ hội, xem sao đã. Nếu ông ấy đối xử tốt với mẹ, thì tụi mình tha thứ cho ổng, được không?”
Cuối cùng William cũng chịu nhượng bộ, khẽ gật đầu. “Được… Nếu ổng thật sự tốt với mẹ, thì tụi mình sẽ tha thứ cho ổng.”
“Yeah!” Daniel reo lên, nhảy cẫng quanh vì phấn khích.
Amelia, người vừa khóc sưng cả mắt, cuối cùng cũng nín.
William và Sophia nhìn nhau, bất lực cười.
Daniel đúng là rất biết cách đánh vào chỗ yếu mềm của bọn họ.
Trong phòng bệnh, Monica vẫn đang sốt cảm, người mệt lả.
Alexander ngồi bên cạnh, nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của cô, lông mày nhíu chặt lại.
Joseph quay trở lại phòng, hạ giọng nói: “Ông chủ, chúng tôi đã điều tra hết những người mà bà Smith tiếp xúc trong mấy ngày gần đây.”
“Nói đi.”
“Cô ấy vẫn đi làm bình thường. Ngoài đồng nghiệp ra, chỉ tiếp xúc với hai người: Layla Brown, mẹ ruột của bà Smith, và mẹ của ngài.”
Alexander gật đầu.
Thực ra lúc Monica nhắc đến chuyện đó trong thang máy, trong lòng anh đã đoán được bảy tám phần, nên giờ nghe cũng không thấy bất ngờ.
“Họ nói gì?” Alexander hỏi, giọng trầm xuống.
“Bà Brown đã làm ầm lên ở công ty CLOUD. Rất nhiều nhân viên nhìn thấy, nên điều tra cũng dễ. Layla đã tát bà Smith, bảo cô ấy đừng dây dưa với ngài nữa, nói là ngài sắp cưới cô Brown. Bà ta còn nói rất nhiều lời khó nghe, nhưng bà Smith không chịu nhịn, suýt nữa bẻ gãy ngón tay bà ta, dọa bà ta sợ hết hồn.”
Joseph thuật lại rất chi tiết, khiến Alexander bất giác hình dung ra cảnh tượng lúc đó, tưởng tượng phản ứng của Monica, khóe môi anh không kiềm được mà cong lên.
Monica bây giờ tuyệt đối không còn yếu đuối, để người ta muốn nắn sao thì nắn như sáu năm trước nữa.
“Còn về mẹ ngài, bà ấy xuất hiện ở CLOUD khoảng hai giờ chiều nay. Hình như người bên CLOUD không nể nang gì mẹ ngài cả. Sau đó, bà ấy gặp bà Smith ở phòng tiếp khách của CLOUD. Chúng tôi không lấy được dữ liệu camera, nên không rõ hai người đã nói gì. Nhưng có vài nhân viên CLOUD có mặt lúc đó, còn quay lại video nữa,” Joseph vừa nói vừa đưa điện thoại cho Alexander.
Trong video rất ồn, đa phần là tiếng bàn tán của nhân viên CLOUD, nên gần như không nghe rõ Bertha và Monica nói gì. Từ góc quay, Monica ngồi trên ghế sofa, dáng vẻ bình tĩnh, thản nhiên, trên môi là nụ cười lạnh nhạt, xa cách, toát lên một vẻ kiêu ngạo, ngạo nghễ khó gần.
Không hiểu sao, Alexander lại không rời mắt khỏi Monica được. Anh chưa từng thấy cô ở trạng thái như vậy bao giờ.
Nhìn dáng vẻ Bertha lúc về nhà chiều nay, chắc chắn Monica đã chọc trúng chỗ đau của bà ta.
Nhưng cũng do Bertha tự chuốc lấy thôi. Nếu bà ta không đến CLOUD gây chuyện với Monica, Monica cũng chẳng thèm động vào bà ta làm gì.
Alexander trả lại điện thoại cho Joseph, rồi liếc sang Monica đang nằm trên giường bệnh.
Ngay lúc này, trông cô yếu ớt và nhợt nhạt đến tội, hoàn toàn khác với dáng vẻ tự tin rạng rỡ của Monica mà anh đã thấy lúc trước.
Cho dù Layla và Bertha không chiếm được thế thượng phong, lời bọn họ nói chắc chắn đã chạm vào đâu đó trong lòng cô. Nếu không thì cô đâu cứ nhất quyết muốn đẩy anh ra xa như vậy.
Nghĩ tới đây, nụ cười trong mắt Alexander chợt tắt.
Joseph đứng bên cạnh, lặng lẽ quan sát anh. Tâm trạng Alexander thay đổi nhanh như chớp, khiến người ta thấy bất an.
Joseph không dám hé răng nửa lời.
Bỗng nhiên, Monica khẽ thì thầm, “William...”
Cô từ từ mở mắt, và lập tức chạm phải ánh mắt của Alexander. Cô sững lại một thoáng, theo bản năng gọi, “Alexander?”
Anh ta làm gì ở đây vậy?
Đầu óc cô mơ hồ, chưa kịp nhớ ra chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay.
Alexander đứng dậy, đưa tay sờ trán cô. Không còn nóng hầm hập như lúc trước nữa.
Không quay lại, anh nói với Joseph: “Đi gọi bác sĩ.”
“Vâng, ngài Smith.”
Dứt lời, Joseph rời đi, trong phòng chỉ còn lại Monica và Alexander.
Đầu óc Monica dần tỉnh táo hơn, ký ức trong ngày chầm chậm quay lại. Cô lạnh nhạt nói: “Cảm ơn anh đã đưa tôi vào viện, anh Smith. Bạn tôi sắp đến rồi, anh về được rồi.”
Giọng cô lạnh tanh, xa cách. Tỉnh dậy một cái, việc đầu tiên là bảo anh đi về?
Sắc mặt Alexander cũng lạnh hẳn: “Cô Brown, đúng là vô ơn hết phần người khác.”
Monica theo phản xạ khẽ nhíu mày. Người này không thể nói chuyện tử tế một lần cho xong à?
Cô muốn cãi lại, nhưng cả người quá mệt mỏi, chẳng còn sức.
Bác sĩ nhanh chóng tới, kiểm tra qua cho cô. “Cô Brown, hiện giờ tình trạng cô đã ổn định, nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu, cần chú ý nghỉ ngơi.”
“Tôi xuất viện được chưa?” Monica hỏi.
“Tất nhiên là...” bác sĩ vừa mở miệng.
Nhưng còn chưa nói hết câu, ông đã bắt gặp ánh mắt của Alexander, rõ ràng viết hai chữ “Không được”.
Bác sĩ đành nuốt ngược lời định nói vào trong, miễn cưỡng sửa lại: “Đương nhiên là chưa được. Ở đây, chúng tôi phải đảm bảo bệnh nhân hồi phục hoàn toàn mới cho xuất viện. Cô Brown, cô cứ ở lại theo dõi thêm đến khi khỏe hẳn đã.”
Monica định nói mình là bác sĩ, cô hiểu rõ tình trạng của bản thân chứ.
Nhưng Alexander đã nói trước: “Monica, nếu em không biết tự thương thân, thì ít nhất đừng làm phiền người khác, được không?”
Giọng anh đầy bực bội.
Monica thấy buồn cười, liền hỏi: “Tôi làm phiền ai cơ?”
Alexander còn chưa kịp trả lời, Monica đã lạnh lùng ngắt lời: “Tôi muốn về nhà.”
Nói xong, cô cố chống người ngồi dậy xuống giường.
Cơ thể cô còn chưa hồi phục, vẫn rất yếu, nhưng cô không muốn tỏ ra kém cỏi trước mặt Alexander, nên cắn răng gắng sức đứng lên.
Alexander khoanh tay nhìn cô với vẻ như xem kịch, trong đầu vẫn văng vẳng câu cô nói. “Vội về nhà như thế làm gì? Ở nhà có ai đang đợi à?”
Cô vốn là đứa trẻ mồ côi được đón từ quê lên, lại đã đoạn tuyệt với nhà họ Brown. Thì ai sẽ đợi cô ở nhà chứ?
Đột nhiên, anh nhớ tới cái tên cô đã lầm bầm lúc nãy khi vừa tỉnh lại – “William”.
Anh khẽ nhíu mày. Chẳng lẽ đó là bạn trai của cô?
