Chương 047 Làm sao Sophia có thể đưa ra một tuyên bố như vậy?
Lakeview Bay.
Buổi sáng hôm đó, Monica vừa ăn sáng với lũ nhỏ vừa kè kè cái điện thoại trên tay tám chuyện với Mason.
Preston sẽ được xuất viện vào ngày hôm sau, nên anh đã mời cô tối nay đến biệt thự nhà họ Smith ăn cơm.
Nhưng đi tay không đến thì kỳ quá, đúng không?
Đợi bọn trẻ ăn sáng xong, cô vừa dọn dẹp, vừa suy nghĩ xem nên mang quà gì, rồi vừa nghĩ vừa quay về phòng tắm rửa.
Tắm xong thay đồ bước ra, cô sững người khi thấy bọn trẻ lại quay về những căn phòng cũ của tụi nó.
Monica giật mình, lập tức hỏi ngay: “William, Sophia, sao hai đứa lại ở mấy phòng này nữa vậy?”
Daniel lập tức đoán ra: chắc là William với Sophia sau khi quay về thì đã trở lại phòng của chính mình. Nhưng tụi nó đã giải thích với Monica kiểu gì thì cậu chịu, không đoán nổi.
Daniel không dám nói bừa kẻo lộ, bèn nhanh trí đáp: “Bọn con chỉ vô đây coi một chút thôi mà.”
“Thật hả?”
“Dạ thật!” Daniel gật đầu cái rụp.
Amelia cũng vội vàng gật theo.
Dù lời giải thích nghe có vẻ hợp lý, nhưng Monica nhìn Daniel – bình thường thì chuyên gia gây rối – với Amelia – vốn ngoan ngoãn, trầm tính – lại thấy cả hai bây giờ giống như đổi hồn: Daniel thì điềm tĩnh lạ thường, còn Amelia lại hơi lanh lợi, hoạt bát hơn. Cảm giác hoàn toàn không giống cậu con trai trầm tĩnh, ít nói của cô và cô con gái vốn lí lắc, chạy nhảy suốt ngày. Monica bất giác nhíu mày.
Rốt cuộc là sao đây?
Trong đầu cô chợt loé lên những lời Sophia từng nói trước đó, kéo theo ký ức về hai đứa con mà cô đã mất. Nỗi chua xót trào lên, cảm xúc dâng đến nghẹn ngào, cô như lạc trong dòng suy nghĩ của mình, cảm giác rõ ràng như thể con mình thật sự đã quay về. Monica vô thức cất giọng run run: “Các con… thật sự là các con hả?”
Daniel chết lặng. Cái gì nữa đây?
Sao tự nhiên Monica lại nhận ra tụi mình?
Cậu phản ứng rất nhanh, vội nói: “Mẹ ơi, con… con mắc vệ sinh.”
Chưa để Monica kịp đáp, cậu đã cắm đầu chạy ngay vào nhà vệ sinh, hấp tấp rút điện thoại ra nhắn cho Sophia.
Cậu linh cảm chuyện này chắc chắn có dính dáng tới cô bé.
Nhưng cậu đâu biết Sophia đang bị Alexander kè sát bên, chẳng dám lôi điện thoại ra mà trả lời.
Đợi một lúc không thấy Sophia phản hồi, cậu lại nhanh chóng nhắn cho William, tóm tắt sơ tình hình. Đến khi thấy William trả lời, cậu chỉ biết đứng ngẩn tò te.
Là Sophia nghĩ ra vụ này. Thiên tài thật sự!
Nhưng giờ cậu phải làm sao đây?
Cậu cuống lên hỏi William tiếp.
William trả lời: [Anh chịu, bên này bọn anh cũng đang gồng mình lắm rồi.]
Daniel hoàn toàn hoang mang, đầu óc rối như tơ vò.
Nhưng cậu đâu thể trốn mãi trong nhà vệ sinh được; còn Amelia ở ngoài thì sao?
Cắn răng mở cửa bước ra, cậu thấy Monica đang bế Amelia ngồi trên giường. Trong khoé mắt cô toàn là nước, giọng run rẩy hỏi Amelia: “Con à, nói thật cho mẹ nghe đi, có phải là con không? Con quay về thăm mẹ phải không?”
Daniel bỗng thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Cậu bé bước tới, đứng trước mặt Monica, đưa bàn tay nhỏ xíu lên lau nước mắt cho cô. “Mẹ ơi, đừng khóc nữa mà…” giọng cậu lạc đi, nói nhỏ xíu.
Monica nhìn chằm chằm vào cậu. “Con nói cho mẹ nghe đi, thật sự… là con đúng không?”
Daniel không trả lời.
Nhưng Monica dường như đã có linh cảm. Cô không gặng hỏi nữa, chỉ ôm chặt hai đứa bé vào lòng. “Cảm ơn… cảm ơn các con đã quay về… để gặp mẹ.”
Vừa nói, cô vừa khóc không kiềm lại được.
Daniel và Sophia đều lúng túng, không biết trong tình huống này phải làm gì. Amelia thì cứ nhìn Daniel không chớp, trong lòng nôn nao, rất muốn nói cho cậu biết sự thật.
Daniel lập tức lắc đầu.
Amelia khẽ gật, ra hiệu là mình hiểu rồi.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên; là điện thoại của Monica.
Nhưng Monica như không hề nghe thấy, chỉ ôm chặt bọn trẻ, không buông tay.
Cuối cùng, Daniel lên tiếng: “Mẹ ơi, điện thoại của mẹ đang reo kìa.”
“Hả?” Monica sụt sịt, ngơ ngác ngẩng đầu.
“Để con lấy cho mẹ,” Daniel nói rồi chạy đi.
Là cuộc gọi của Evelyn.
“Mẹ ơi, điện thoại nè.” Daniel đưa máy cho cô.
Monica nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của cậu bé, đưa tay xoa xoa mái tóc mềm của con rồi mới nghe máy: “Alo, Evelyn, có chuyện gì vậy?”
“Tớ nghe Mia nói cậu xin nghỉ nửa buổi. Sao thế, cậu khóc à?” Evelyn nghe ra giọng Monica khàn hẳn đi.
“Không… không có gì đâu. Mai Preston xuất viện, tớ hứa sẽ tới biệt thự nhà Smith ăn tối, nên đang nghĩ xem mua gì biếu anh ấy cho phải phép.”
“À, ra vậy…” Evelyn suy nghĩ một chút rồi hỏi, “Bình thường anh ta thích gì?”
“Anh ấy thích sưu tầm đồ cổ, đồ gỗ, rồi mấy bức tranh nổi tiếng với các loại bộ sưu tập nghệ thuật khác.”
“Thế thì chuẩn luôn. Tớ có ông bạn cũng mê sưu tầm, cửa hàng ổng nhiều đồ lắm. Tớ chở cậu qua đó coi thử nha.”
“Ờm…” Monica chần chừ, đưa mắt nhìn hai đứa con. Cô muốn ở nhà thêm chút nữa với tụi nó, vì không biết bao giờ tụi nhỏ lại rời đi lần nữa.
Daniel như hiểu được suy nghĩ của cô, liền nói: “Mẹ đi đi. Sophia với con ở nhà chờ mẹ về.”
Lúc này Monica đã bình tĩnh hơn nhiều. Nghĩ một lát, cô nói: “Được, vậy mình hẹn nhau ở đâu?”
“Giờ tớ rảnh mà. Cậu cứ ở nhà đi, tớ qua đón.”
“Ừ, vậy nhé!” Monica cúp máy.
Không lâu sau, Evelyn đến nơi.
Trước khi đi, Monica cúi xuống hôn lên má hai đứa nhỏ.
Evelyn bật cười: “Mấy người làm sao thế hả? Bọn mình chỉ đi mua chút đồ thôi mà, có phải đi biệt xứ lâu ngày đâu.”
