Chương 049 Xem liệu anh ấy muốn bạn hoặc chúng tôi rời đi
"Giết tao á? Được thôi, xem mày có làm nổi không đã," Monica nhếch mép cười khẩy. Không muốn đôi co thêm, cô quay đi, đưa ấm trà cho nhân viên bán hàng. "Chị gói cái này lại giúp em với."
"Dạ được, chị đợi em một chút," nhân viên nói rồi ôm chiếc ấm đi về quầy.
Diana thì giận sôi người. Từ bé đến lớn cô ta được nuông chiều như công chúa, trong nhà ai cũng nâng như nâng trứng. Chưa từng có ai dám đánh hay mắng cô ta như thế. Monica nghĩ mình là ai chứ?
Thấy khách trong tiệm ai cũng nhìn chằm chằm, Diana chống tay đứng dậy khỏi sàn, chỉ thẳng vào mặt Monica, gào lên: "Tao không tin con nhà quê rách nát như mày mua nổi cái này! Mày có biết đây là chỗ nào không hả? Đồ ở đây rẻ nhất cũng phải cả tỷ đấy!"
Cô ta quay sang đám đông, lớn giọng: "Để tao nói cho mọi người biết con này là ai. Nó tên Monica, trước là tiểu thư nhà họ Brown ở thành phố Emerald. Nó độc ác đến mức đẩy chị tao ngã từ trên cầu thang xuống chỉ để cướp chồng, giành lấy Alexander – tổng giám đốc tập đoàn Smith. Chị tội nghiệp của tao lẽ ra hôm đó là cô dâu, lại phải sang nước ngoài chữa trị. Đến bố mẹ ruột nó cũng từ mặt, chồng thì ly hôn. Giờ nó còn mặt dày mò tới đây phá hoại tình cảm của chị tao với anh rể tương lai. Thử hỏi có phải quá khốn nạn không?"
Mọi ánh mắt trong cửa hàng đều đổ dồn về phía Monica, xung quanh bắt đầu râm ran bàn tán.
Thấy mình chiếm thế thượng phong, Diana càng được đà: "Loại đàn bà như nó không xứng bước chân vào chỗ sang trọng thế này. Tụi mình nên đuổi nó ra ngoài ngay."
"Đúng rồi, cút đi!" ai đó trong đám đông hô theo.
"Tôi dị ứng nhất loại giật chồng người khác," một quý bà ăn mặc sang trọng quay sang nói với nhân viên. "Nếu cô không đuổi nó, từ nay tôi không thèm đến đây nữa."
Nhân viên bán hàng lâm vào thế khó. Không thể tùy tiện đuổi khách, nhưng đa số người có mặt ở đây đều là khách VIP, đắc tội vào cũng mệt.
Do dự một lúc, nhân viên đành bước đến gần Monica, lúng túng nói: "Cô Brown, hay là…"
"Sao?" Monica còn chưa kịp nói thì Evelyn đã bước lên chắn trước, kéo Monica đứng ra sau lưng mình. "Định đuổi bọn tôi à? Được thôi, gọi cho anh Charles, tôi nói chuyện với anh ấy."
Charles Green là ông chủ cửa hàng đồ cổ này.
Nhân viên giật mình: "Cô… cô quen sếp bọn tôi ạ?"
Evelyn hừ một tiếng, chẳng buồn trả lời.
Quý bà đứng cạnh cô đâu chịu thua: "Quen thì đã sao? Tôi cũng quen anh Green. Tôi là khách lâu năm ở đây đấy. Cứ gọi đi, để xem anh ấy muốn mời ai ra ngoài!"
Evelyn đang định bật lại thì Monica khẽ kéo tay cô, rồi quay đầu nhìn Diana, bắt gặp ngay vẻ mặt đắc thắng của cô ta.
Monica nhếch môi, nói lạnh tanh: "Diana, mười năm trước mày là cái đuôi của Stella, mười năm sau mày vẫn chỉ là cái đuôi của nó thôi."
Monica tiếp tục, "Cô nói tôi cướp đàn ông của Stella à? Là con gái chính danh của nhà Brown, cuộc hôn nhân giữa nhà Smith và nhà Brown là do ông Preston Smith và ông nội tôi sắp đặt. Tôi chỉ đang thực hiện cuộc hôn nhân vốn thuộc về mình, liên quan quái gì tới Stella? Với lại, cô nghĩ chủ tịch tập đoàn Smith mà lại bị ép cưới được à?"
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào. Ai cũng biết Alexander không phải loại người để cho người khác dắt mũi.
Mặt Diana và Stella trắng bệch. Hai cô không ngờ Monica lại đanh thép, miệng lưỡi sắc bén như vậy.
Họ còn đang định lên tiếng thì Monica không cho cơ hội. "Mà này, tôi ly hôn với Alexander từ sáu năm trước rồi. Nếu Alexander với Stella thật lòng yêu nhau, vậy sao tới giờ anh ta vẫn chưa cưới cô ta?"
Mặt Stella đỏ bừng như gấc chín.
Thấy ánh mắt nghi hoặc xen lẫn khinh bỉ của mọi người, cô run lên, nhưng vẫn cố gắng giải thích, mắt hoe đỏ, "Monica, cậu hiểu lầm rồi. Tớ bảo với Alexander là không cần vội kết hôn. Tớ luôn luôn muốn…"
Monica hừ lạnh, chẳng thèm liếc cô ta một cái. "Còn chuyện tôi đẩy cô ta xuống cầu thang, tôi phải ngu tới cỡ nào mới làm trò đó ngay trong đám cưới của chính mình? Chính cô ta dựng sẵn kịch bản, giả vờ ngã cầu thang để vu oan cho tôi. Nhưng cô ta không ngờ là mình lại thành tàn phế cả đời. Đó gọi là quả báo. Cô có tư cách gì mà đứng đây bôi nhọ tôi?"
Ánh mắt sắc như dao của Monica quét tới, dừng lại trên người Diana, nhấn mạnh từng chữ.
Diana lập tức bị khí thế của cô đè cho nghẹn họng, không nói nổi câu nào.
Monica nhận ấm trà từ tay nhân viên bán hàng, đưa đến trước mặt Diana và Stella. "Các cô bảo tôi không mua nổi đúng không? Được, vậy để cho hai cô mua."
Diana và Stella nhìn nhau, chẳng ai dám đưa tay ra nhận.
Monica nhếch môi cười khẩy, "Sao? Không mua nổi à? Nếu vậy thì…"
"Được! Tôi mua!" Diana không chịu nổi những ánh mắt kỳ lạ xung quanh, bèn giật luôn cái ấm trà từ tay Monica.
Nhưng trong lòng cô ta biết rõ, mình làm gì có tiền mà mua.
Đồ trong cửa hàng này, món rẻ nhất cũng phải cả triệu. Tiền tiêu vặt mỗi tháng của cô ta nhiều lắm chỉ mấy chục nghìn, tháng nào cũng quẹt sạch hạn mức thẻ tín dụng. Cô ta làm gì có tiền để trả.
Thế nên Diana ôm cái ấm trà, quay sang Stella nói, "Stella, chẳng phải cậu định tới thăm ông Preston Smith sao? Tớ chắc ông ấy sẽ rất thích bộ trà này đấy. Cậu mua tặng ông ấy đi."
"Tớ…" Stella do dự.
Mười năm trước, cô ta vẫn còn mua nổi. Nhưng từ lúc Hayden phát hiện cô ta không phải con ruột, rồi rước Monica về, ông ta thu lại số cổ phần của cô ta. Thêm vào đó, cô ta còn có hai anh trai, phần lớn thế lực của nhà Brown đều nằm trong tay họ.
Nói trắng ra, Stella vẫn được chiều chuộng, nhưng chỉ là cái vỏ hào nhoáng bên ngoài, chứ không thực quyền, không thực tiền.
Monica nhìn thẳng cô ta, trong lòng hiểu rõ tình cảnh khó xử đó.
Evelyn bật cười khẩy. "Sao thế, tổng giám đốc tập đoàn Brown mà một bộ trà nhỏ xíu thế này cũng không kham nổi à?"
