Chương 052 Bạn đã quay sai số
Monica bị bất ngờ. Trong trí nhớ của cô, Sophia chưa bao giờ hứng thú với âm nhạc, mà kéo đàn violin thì dở tệ. Vậy mà bây giờ, con bé lại gật đầu lia lịa, rõ ràng là rất hào hứng.
Monica cũng gật đầu lại. “Được rồi, để xem con chơi piano thế nào nhé.”
Cô nắm tay bọn trẻ rồi ngồi xuống trước cây đàn piano. Monica ngồi ngoài cùng bên trái, Amelia ở giữa, còn Daniel thì ngoài cùng bên phải.
Daniel chọn một bản nhạc trong phim “Cướp Biển Caribbean”.
Monica từng chơi bản này cùng William, người đánh piano giỏi như thần. Còn Sophia thì chẳng có chút năng khiếu nào, nhưng lại cực ghét bị bỏ rơi. Mỗi lần họ chơi là y như rằng con bé lại phá hỏng cả bản nhạc.
Lần này, Monica đã chuẩn bị tinh thần Sophia lại quậy phá. Nhưng ngoài dự đoán, cô bé ngồi ngay ngắn, nghiêm túc chơi, không trật một nốt nào.
Monica sững người.
Trong lúc bọn trẻ chơi, Monica lặng lẽ đứng dậy.
Cô ngồi ra phía sau, nhìn Sophia thoăn thoắt chơi phần của mình. Những ngón tay nhỏ lướt trên phím đàn vô cùng tự nhiên, chẳng giống chút nào với mấy lần vụng về trước đây.
Khi bản nhạc kết thúc, bọn trẻ cùng quay lại. Daniel hỏi, “Mẹ ơi, tụi con chơi sao?”
“Hay lắm, rất hay.” Monica mỉm cười, lần lượt hôn lên má từng đứa.
Nụ cười trên mặt Daniel càng rạng rỡ hơn, thầm nghĩ: Mẹ là tuyệt nhất, không như ba, chẳng bao giờ khen con.
Monica nhìn sang con gái. “Sophia, trước giờ con có thích âm nhạc đâu. Sao dạo này chơi giỏi vậy hả?”
“Sophia cũng tiến bộ rồi đó!” Daniel chen vào, rồi lại nói tiếp, “Mẹ ơi, trễ rồi. Tụi con phải đi tắm rồi ngủ thôi. Mẹ cũng ngủ sớm đi nha.”
“Ừ, được rồi.” Monica không hỏi thêm nữa.
Sau khi đắp chăn cho bọn trẻ xong, Monica quay về phòng mình, nhưng hình ảnh hai đứa cứ quanh quẩn trong đầu khiến cô trằn trọc suốt cả đêm.
Sáng sớm hôm sau, cô vẫn còn nửa mê nửa tỉnh thì điện thoại reo.
Không thèm nhìn màn hình, cô bắt máy: “Ai đấy?”
Giọng ngái ngủ của cô khiến người đàn ông bên kia khẽ bật cười. Giọng anh trầm xuống, mang theo chút ý cười: “Vẫn chưa tỉnh à?”
Alexander? Monica giật mình tỉnh hẳn.
Cô không ngờ anh lại gọi sớm như vậy.
Cô ngồi bật dậy, lạnh giọng: “Anh Smith gọi nhầm số rồi.”
Nghe giọng điệu băng lạnh của cô, tâm trạng Alexander chùng xuống. Giọng anh cũng lạnh hẳn: “Cô Brown yên tâm, nếu không phải ông nội cứ nhất quyết bắt tôi đến đón cô, tôi đã chẳng gọi. Tôi không rảnh rỗi được như cô đâu.”
Monica lúc này mới nhớ ra hôm nay cô hẹn đến thăm Preston.
Alexander đích thân đến đón cô.
Monica im lặng vài giây rồi nói: “Anh Smith, không cần phiền thế đâu. Tôi sẽ tự giải thích với ông Preston, không để anh bị liên lụy.”
Bên kia, khóe môi Alexander khẽ giật giật.
Đúng là đồ Monica chết tiệt — trước giờ lúc nào cô cũng chọc điên được anh, vậy mà bây giờ ngay cả cãi nhau cũng lười. Mà cái kiểu lạnh như băng này lại càng làm anh bực hơn.
“Cô có mười lăm phút để chuẩn bị,” Alexander lạnh giọng quăng xuống rồi cúp máy cái rụp.
Monica coi như không nghe.
Cô có nhờ anh đến đón đâu. Với lại cũng đâu nhất thiết phải đi sớm thế. Thế là cô cứ theo nhịp sinh hoạt thường ngày, rửa mặt, đánh răng, thay đồ thong thả. Đến lúc cô xong xuôi, cũng gần một tiếng trôi qua.
Lúc cô sắp ra ngoài, Daniel và Amelia đang ăn sáng trong phòng ăn.
Cô xoa đầu hai đứa, dịu giọng: “Mẹ có việc phải đi một chút, chiều mẹ về nha. Ở nhà ngoan, nghe chưa?”
“Vâng ạ!” Daniel ngoan ngoãn đáp.
Amelia cũng gật đầu lia lịa tỏ ý đồng ý.
Lúc này Monica mới thay giày rồi ra ngoài.
Cô hoàn toàn không biết là ngay khi mình vừa ra khỏi cửa, hai đứa nhỏ đã lon ton chạy thẳng lên lầu. Từ ban công tầng hai, hai cái đầu nhỏ ló ra, nhìn thấy chiếc Rolls-Royce mui dài của Alexander đậu bên dưới.
Daniel phấn khích reo lên: “Là ba! Ba tự mình đến đón mẹ kìa!”
Amelia cũng gật đầu lia lịa, nó cũng thấy rồi.
Daniel nói: “Ba bắt đầu ra tay rồi đấy. Được phết.”
Amelia lại gật đầu lần nữa; trong mắt nó, như vậy là rất tốt.
Daniel tiếp tục: “Không biết ba đưa mẹ đi đâu nhỉ. Có phải đi hẹn hò không ta?”
Amelia gật đầu lần thứ ba. Hẹn hò là tốt, nó rất thích khi ba mẹ đi hẹn hò với nhau.
Ở ngoài, Alexander ngồi trong xe, thần kinh vẫn luôn nhạy bén. Ánh mắt sắc như dao của anh quét về phía ban công.
Daniel chột dạ, vội vàng ấn đầu Amelia xuống, kéo cả hai tụt hẳn ra khỏi tầm mắt Alexander.
Alexander khẽ nhíu mày. Ảo giác à? Sao anh cứ có cảm giác có ai đó đang nhìn mình?
Đúng lúc đó, Monica mở cửa xe, bước lên.
Alexander bực bội quay sang, chuẩn bị buông lời châm chọc. Ở cả cái thành phố Emerald này, chưa từng có ai dám bắt anh phải ngồi chờ suốt một tiếng đồng hồ.
Thế nhưng, khoảnh khắc anh nhìn thấy Monica, anh sững lại.
Anh luôn biết cô đẹp. Kể cả lúc không trang điểm, ngũ quan tinh xảo của cô cũng đủ khiến người ta phải ngoái nhìn.
Nhưng hôm nay, cô đánh lớp trang điểm nhẹ, khoác lên mình chiếc váy màu sâm panh. Dáng váy ôm vừa vặn, làm nổi bật vòng eo thon gọn. Khuôn mặt thanh tú của cô, dưới ánh nắng chiếu vào, như phủ một lớp sáng mỏng, vừa mờ ảo vừa trong trẻo đến khó rời mắt.
Trong giây lát, Alexander chỉ biết nhìn chằm chằm, thậm chí quên cả hít thở.
Monica biết anh đang nhìn mình, nhưng cô làm như không thấy, quay mặt ra cửa sổ, chẳng buồn mở miệng với anh.
Tâm trạng Alexander lập tức tụt dốc. Anh lạnh lùng ra lệnh cho Joseph: “Lái xe.”
Joseph cũng sững sờ — đây là lần đầu tiên anh ta thấy Alexander bị bắt ngồi đợi trong xe suốt một tiếng mà vẫn không nổi trận lôi đình.
Chuyện này đúng là khó tin.
