Chương 053 Bạn có nghĩ rằng tôi sẽ hôn bạn không?

Joseph không nhịn được, cứ len lén liếc nhìn hai người ngồi ghế sau qua gương chiếu hậu. Monica thì nhìn trân trân ra ngoài cửa sổ, im lặng như tờ.

Alexander thỉnh thoảng liếc sang cô, nhưng sự im lặng của cô chỉ càng khiến anh trông lạnh lùng, xa cách hơn.

Joseph rùng mình.

Đúng lúc đó, một chiếc xe bất ngờ lao ra từ khúc cua phía trước, buộc Joseph phải phản ứng thật nhanh, đạp phanh gấp.

Monica không kịp chuẩn bị, cả người chúi về phía trước, suýt nữa thì đập đầu vào lưng ghế trước. Trong tích tắc, Alexander đưa tay kéo cô lại, khiến đầu cô đập vào lồng ngực anh.

Đến khi sực hiểu ra chuyện gì vừa xảy ra, Monica thấy vệt son môi của mình in rõ trên chiếc sơ mi trắng của anh.

“Xin lỗi.” Cô buột miệng.

Alexander bỗng bật cười, nhưng đó là tiếng cười lạnh lẽo, mang chút tà khí, giọng anh lại khàn khàn khác thường: “Ồ, xem ra cô Brown cũng biết phép lịch sự cơ đấy.”

“Tôi tất nhiên biết chứ, chỉ là tôi không thấy anh xứng đáng được nhận thôi, anh Smith ạ.” Monica bật lại, ngẩng đầu lên, vô tình chạm thẳng vào ánh mắt sắc bén của anh.

Ánh mắt anh dừng trên đôi môi cô. Hôm nay cô đánh son màu hồng tím trầm, sau cú phanh gấp thì son bị lem nhẹ, khiến môi cô càng thêm mê hoặc.

Anh bất giác nghiêng người lại gần hơn, ánh mắt đầy dục vọng.

Monica cảnh giác nhìn anh: “Anh Smith, anh làm cái gì vậy?”

Khóe môi Alexander nhếch lên: “Sao? Cô tưởng tôi định hôn cô à?”

Mặt Monica đỏ bừng, cô gắt lên: “Mặt dày vừa thôi.”

Ít ra giờ cô cũng chịu bộc lộ cảm xúc, nhìn như thế còn đáng yêu hơn nhiều so với lúc nãy.

Alexander bỗng thấy trong lòng thoáng dễ chịu, anh nói: “Tôi mặt dày á? Thế cô gọi cái chuyện sáu năm trước cô tự chui lên giường tôi, ép tôi ngủ với cô là gì?”

“Tôi ép anh?” Monica bật lại ngay không thèm suy nghĩ: “Nếu biết kỹ năng trên giường của anh tệ như vậy, đánh chết tôi cũng không thèm ép anh đâu.”

Joseph nghe hết mấy câu sau, ngây người tại chỗ.

Cậu thực sự lo mình xuống xe xong sẽ bị diệt khẩu mất.

Nhưng lúc này Alexander và Monica hình như quên luôn là trên xe còn có cậu.

Alexander trừng mắt nhìn Monica, giọng lạnh tanh, đầy độc địa: “Tôi kém? Có vẻ cô quên mất lúc nằm dưới thân tôi rên rỉ thế nào rồi. Cần tôi giúp cô nhớ lại không?”

Nói xong, anh lại đột ngột nghiêng người về phía cô. Lần này Monica thực sự hoảng, cứ tưởng anh định làm chuyện gì đó không đứng đắn ngay trong xe. Bản năng khiến cô ngả người ra sau, nhưng quên mất phía sau còn bộ ấm trà. Góc hộp giấy sắc cạnh thúc mạnh vào lưng khiến cô đau điếng, bật kêu một tiếng.

Alexander khẽ cau mày, đưa tay lấy cái hộp phía sau lưng cô ra.

Anh đã để ý đến nó từ trước. Nếu không phải cô cố che chắn cho bộ ấm trà, chắc cô cũng không bị cú phanh vừa rồi làm cho giật mình đến thế.

“Cái gì đây?” Anh hỏi qua loa, rồi đặt hộp sang bên cạnh.

“Không liên quan đến anh.”

Khóe môi Alexander giật nhẹ, anh chỉ ngả người trở lại ghế, không nói thêm gì nữa.

Thêm một câu với cô, anh sợ mình tức đến phát bệnh mất.

Quãng đường đến biệt thự nhà họ Smith chìm trong bầu không khí im lặng ngượng ngập.

Monica bước xuống xe, ôm chặt bộ ấm trà trong tay.

Mason đã đứng sẵn ở cửa, niềm nở chào, “Bà Smith đến rồi. Mời bà vào ạ.”

Monica thở dài, “Mason, tôi và Alexander ly hôn rồi. Tôi không còn là bà Smith nữa. Cứ gọi tôi là Monica.”

“Vâng,” Mason cười đáp, nhưng vừa thấy vẻ mặt sa sầm của Alexander phía sau cô thì vội vàng chữa lại, “Cậu Preston mong bà mãi đấy. Bà Smith, mời bà vào trong.”

Monica lại thở dài. Cô biết có nói thêm cũng vô ích. Cô đi theo Mason vào trong sân, vừa đi vừa trò chuyện đôi câu.

Alexander nhìn theo bóng lưng cô, khẽ thở dài. Anh nhận ra sự lạnh nhạt của cô với mình đang ngày một rõ rệt.

Preston đang tưới hoa trong phòng khách. Thấy Monica, ông lập tức đặt bình tưới xuống, đứng thẳng lưng, mỉm cười tươi rói: “Monica, cuối cùng con cũng chịu về rồi à. Lại đây cho ta nhìn con cho rõ nào.”

Giọng nói ấm áp của ông khiến tim Monica nhói lên. Cô bước tới, khoác lấy cánh tay ông: “Preston…”

Giọng cô nghẹn lại.

Trên đời này, thật sự chẳng có mấy người thật lòng quan tâm đến cô. Mấy năm sống trong nhà họ Smith, chỉ có mình Preston đối xử tốt với cô.

“Sáu năm trước, con bỏ đi không nói một câu. Bây giờ lại lặng lẽ quay về thế này. Trong lòng con còn có ta không đấy hả?” Preston nói, giọng thì trách mà ánh mắt lại chan chứa thương yêu.

Ông trừng Alexander một cái sắc như dao, rồi kéo Monica ngồi xuống sofa.

Nhìn cô bây giờ, khí chất chững chạc, rạng rỡ hơn xưa, ông gật gù hài lòng: “Được đấy. Cô bé nhút nhát ngày nào giờ lớn rồi, mạnh mẽ, xinh đẹp hơn hẳn. Xem ra mấy năm nay con sống cũng không tệ, thế thì ta yên tâm.”

“Xin lỗi đã để ông lo lắng. Con vẫn sống tốt ạ,” Monica nói, lấy hộp quà đã chuẩn bị sẵn đưa cho Preston. “Preston, con có món quà tặng ông. Là một bộ ấm trà, mong ông sẽ thích.”

“Ta thích chứ. Chỉ cần là Monica của ta mua cho, cái gì ta cũng thích hết.” Preston bảo người đem quà cất đi, rồi nắm lấy tay cô, hỏi tiếp: “Nào, kể ta nghe, mấy năm nay con sống ở nước ngoài thế nào? Có vất vả lắm không?”

“Cũng ổn ạ, ông đừng lo,” Monica mỉm cười.

“Con bé ngốc này, lúc nào cũng chỉ nói chuyện tốt, giấu hết chuyện xấu. Có chuyện gì không vui chắc con cũng chẳng chịu nói với ta đâu, đúng không? Tất cả là tại thằng nhóc này!” Preston nói rồi giơ gậy gõ vào người Alexander, miệng mắng: “Ta nuôi dạy kiểu gì mà lại ra cái thằng bất hảo như cậu hả? Ta giao cho cậu một cô gái tốt như thế, mà cậu chỉ biết bắt nạt nó!”

Alexander ngồi trên sofa, mặc cho Preston cầm gậy đánh, không hé một lời, chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào Monica.

Monica không buồn để ý đến anh, nhưng chuyện này có liên quan đến cô, nên cô đành phải lên tiếng can ngăn Preston: “Bọn con ly hôn trong hòa bình. Anh ấy cũng không hề đối xử tệ với con. Ông đừng trách anh ấy nữa.”

“Monica, con lúc nào cũng lo cho thằng nhóc này. Chỉ cần ta còn sống, ta không để nó bắt nạt con đâu,” Preston nói rồi lại giáng mạnh gậy xuống chân Alexander thêm một cái nữa.

Chương Trước
Chương Tiếp