Chương 006 Cuộc hội ngộ của bốn đứa trẻ

William gật đầu, mặt không chút biểu cảm, rồi bình tĩnh đứng dậy.

Daniel cũng đứng lên theo.

Amelia lại kéo tay áo cậu, trông con bé như là gấp lắm rồi.

Có lẽ là giác quan của cặp song sinh; Sophia nhanh chóng nhận ra, liền hỏi: “Em mắc đi vệ sinh à?”

Amelia vội vàng gật đầu.

Sophia nắm lấy tay con bé. “Đi, chị dắt em đi.”

Dù đây là lần đầu gặp mặt, Amelia cũng không né tránh Sophia.

Hai chị em nắm tay nhau đi về phía nhà vệ sinh, mấy cậu con trai thì chờ ở ngoài.

William tựa lưng vào tường, mặt vẫn lạnh tanh.

Daniel thì vẫn bản tính tò mò, cứ len lén liếc William hoài.

William bắt được ánh mắt nó nhìn mình, Daniel bật cười, chìa tay ra: “Chào, tớ là Daniel.”

Nhìn nó có hơi ngố ngố.

William lạnh lùng đáp: “Tớ biết.”

“Cậu chán phết đấy,” Daniel bĩu môi. “Y như ông cụ non ấy.”

“Thế nào mới gọi là thú vị?” William không nhịn được hỏi lại.

Daniel chỉ tay vào cả hai đứa. “Bọn mình là sinh tư đúng không? Vậy phải phân xem ai lớn ai nhỏ chứ.”

William gật đầu: “Tớ là anh cả, tới lượt cậu, rồi Amelia, Sophia là út.”

“Rồi, thế thì đừng đứng ngây ra đây nữa. Đi kiếm chỗ nào hay hay ngồi tám đi. Anh bao.” Daniel vỗ vỗ lên cái ngực bé xíu của mình, vẻ mặt hào phóng lắm.

“Được,” William gật đầu.

Bọn họ chờ hai cô bé đi ra rồi cùng đi theo Daniel.

Dù sao đây cũng là khách sạn nhà nó, bên trong còn có một căn cứ bí mật, là cái sân chơi mini Alexander xây riêng cho Daniel với Amelia.

Vào bên trong rồi, Daniel khóa cửa lại để không cho người khác vào.

Cả bọn ngồi đối diện nhau, cuối cùng Daniel lên tiếng: “Nếu bọn mình là sinh tư, sao lại bị chia ra thế?”

William lắc đầu: “Bọn tớ cũng không biết. Mommy lúc nào cũng nghĩ hai cậu… không còn nữa. Mỗi lần nhắc đến hai cậu là mẹ buồn lắm.”

“Thật hả? Mommy không bỏ rơi bọn tớ à?” Daniel hỏi, giọng mừng thấy rõ.

“Đương nhiên là không rồi.” William hỏi ngược lại: “Thế còn hai cậu? Sao hai cậu không…”

Cậu định nói “chết”, nhưng cảm thấy không phải, mà cũng chẳng biết phải nói sao cho xuôi.

Daniel phẩy tay như chuyện chẳng có gì to tát: “Bọn tớ cũng không biết làm sao mà sống được tới giờ nữa. Người nhà Smith chưa bao giờ nhắc tới Mommy trước mặt bọn tớ. Stella bảo mẹ bọn mình độc ác lắm, còn đẩy bà ta xuống cầu thang. Tớ không tin, nên tớ đi hỏi bố. Bố bảo mẹ bọn mình chết ngay sau khi sinh bọn mình. Bố chưa từng nói là bọn tớ còn có anh chị em nào khác.”

Nó nổi nóng, nhảy phịch xuống khỏi ghế đẩu, giậm chân lên cái ghế, bực bội nói: “Cậu thấy bố bọn tớ có vấn đề không? Sao lại nói dối bọn tớ là Mommy chết rồi?”

William nhếch môi cười lạnh: “Buồn cười nhỉ, Mommy tớ cũng nói y hệt luôn.”

Hồi còn rất nhỏ, cậu từng hỏi Monica là bố mình đâu, mẹ bảo bố chết rồi.

Gặp Alexander hôm nay, với William mà nói, ông ta có hay không cũng chẳng khác nhau là mấy.

Mắt Daniel sáng rực lên, nó lại ngồi phịch xuống ghế đẩu, vẻ mặt vô cùng hào hứng: “William, Sophia, hai cậu nghe này. Hai cậu ở với Mommy lâu rồi, còn tớ với Amelia thì chưa có cơ hội. Hay là mình đổi đi? Tớ với Amelia sẽ giả làm hai cậu, ở với Mommy. Còn hai cậu giả làm bọn tớ, về ở với Dad. Hai cậu được sống trong nhà to, ngày nào cũng ăn ngon. Tài sản nhà Smith sau này đều là của hai cậu hết. Thế nào, được không?”

Anh còn cố tình nháy mắt trêu bọn nhóc một cái.

William vừa định mở miệng thì Sophia đã chộp lấy tay anh, nhoẻn môi cười tinh quái với Daniel:

“Daniel này, đừng có giở trò với bọn chị vội. Trước hết nói cho tụi chị biết, Amelia bị bệnh gì đã?”

Sắc mặt Daniel lập tức trầm xuống:

“Tất cả là do Stella. Chính bà ta hại Amelia bị bắt cóc. Bọn anh không biết lúc đó Amelia phải trải qua những gì, nhưng chắc chắn là bị tổn thương ghê lắm. Từ đó đến giờ, con bé trầm lại, ít nói hẳn, với người lạ thì giữ khoảng cách, không chịu thân thiện.”

Sophia siết chặt nắm tay nhỏ, đập “bộp” xuống bàn:

“Em nhất định không để con đàn bà đó yên đâu!”

Rồi cô quay sang Amelia, nét mặt lập tức mềm lại, giọng dịu xuống:

“Amelia, con có muốn ở với mẹ không?”

Đôi mắt to tròn ngây thơ của Amelia bỗng sáng lên, con bé khẽ gật đầu, có chút ngượng ngùng.

“Tốt! Thế là quyết vậy nhé!” Sophia nói chắc nịch. “Daniel, Amelia, hai đứa sẽ đi với mẹ. Mẹ tụi mình là bác sĩ giỏi lắm, nhất định sẽ tìm được cách chữa cho Amelia.”

“Còn anh William với chị thì sẽ đến biệt thự nhà Smith, trực tiếp đối mặt với cái bà đáng ghét đó!”

“Rồi hai anh chị định xử bà ta thế nào?” Daniel lập tức hào hứng, nhích người lại gần Sophia:

“Nói em nghe với. Có cần em hỗ trợ không?”

William chỉ còn biết thở dài bất lực:

“Hai đứa thôi đi được không. Thời gian không còn nhiều, tập trung vào chuyện chính đã.”

“Được ạ.” Sophia và Daniel ngoan ngoãn ngồi lại.

William nhìn Amelia đang ngồi yên lặng, trong lòng chợt nhói lên, giọng anh vốn lạnh nhạt cũng mềm lại:

“Amelia, anh biết là em không muốn nói chuyện, nhưng em nghe anh nói hiểu, đúng không?”

Amelia khẽ gật đầu.

William tiếp lời:

“Ngoan. Amelia, Daniel, hai đứa nghe kỹ này. Lúc quay về chỗ mẹ, hai đứa phải giả làm bọn anh, cố gắng đừng để mẹ phát hiện điểm gì lạ.

Nếu mẹ biết hai đứa con còn lại của mẹ vẫn còn sống, chắc chắn mẹ sẽ lập tức đến tìm ông Smith nói cho ra lẽ. Mẹ mới về nước, thế yếu đủ đường. Nếu bây giờ mọi chuyện bung bét ra, ông Smith mà muốn giành lại tụi anh, mẹ tuyệt đối không đấu lại được. Cho nên, hai đứa phải giấu mẹ, mà bọn anh cũng phải giấu ông Smith.

Lần này mẹ về chủ yếu là vì studio mẹ với cô Evelyn cùng mở đang gặp trục trặc.”

“Trục trặc gì vậy?” Daniel lập tức hỏi. “Là thiếu tiền hả? Em có tiền mà!”

“Không phải!” William giải thích. “Là vì ba của Evelyn bị bệnh, Evelyn không lo nổi cho studio nữa, nên mẹ phải quay về tiếp quản, rồi tập trung phát triển thị trường trong nước.”

“À, em hiểu rồi.” Daniel gật gù. “Vậy là mẹ tạm thời sẽ không đi đâu nữa. Bọn mình phải giúp mẹ đứng vững ở Thành phố Emerald, rồi sau đó tất cả tụi mình đều được ở bên mẹ mãi, đúng không?”

“Đúng.”

“OK! Em biết phải làm gì rồi.”

Trong phòng riêng, Monica nhìn đồng hồ. Đã mười lăm phút trôi qua mà hai đứa nhỏ vẫn chưa quay lại từ nhà vệ sinh.

Sợ bọn trẻ xảy ra chuyện, cô đứng ngồi không yên, vội vã bước ra ngoài tìm.

Đúng lúc đó, Alexander cũng từ phòng mình đi ra, hai người bất ngờ chạm mặt ngay ngoài hành lang.

Chương Trước
Chương Tiếp