Chương 062 Thiết lập Alexander
“Biết rồi,” Alexander đáp, cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.
“Vậy lo làm đi. Anh dẫn Daniel với Amelia đi một lát,” Heath nói.
“Ừ,” Alexander trả lời rồi quay người bỏ đi.
Heath định dắt William và Sophia đi theo, tụi nhỏ cũng chẳng phản đối gì.
Timothy thì vốn là kiểu người giao thiệp rộng, đi đến đâu cũng như cá gặp nước, nhất là lại thân với Alexander nữa. Thành ra thấy Heath đi là cậu ta tự nhiên nhập bọn luôn.
Bertha đang ngồi thư thả trong phòng khách. Thấy đứa cháu trai đáng yêu của mình, bà cười tít mắt, vẫy tay gọi: “Daniel! Lại đây với bà. Bà chuẩn bị sẵn mấy món con thích rồi này.”
William không nói một câu. Nó nhìn cánh tay đang đưa ra của bà với ánh mắt khinh khỉnh. Người đàn bà này lúc nào cũng mắng mẹ tụi nó. Dù có chiều nó cỡ nào, nó cũng chẳng ưa nổi.
“Sao không lại đây?” Bertha khó hiểu hỏi. Dạo này thái độ nó lạ lắm, chẳng còn quấn bà như trước.
Bà hơi thất vọng, liếc sang Heath, giọng có chút dỗi: “Heath, Daniel làm sao vậy? Sao nó kỳ lạ thế?”
“Vậy hả? Anh thấy nó vẫn bình thường mà,” Heath hờ hững đáp.
William rùng mình. Rõ ràng tuổi này rồi mà Bertha vẫn còn làm điệu, dễ thương kiểu đó. Thật sự là rợn hết da gà.
Timothy để ý thấy phản ứng của William với vẻ lúng túng của Bertha, bèn lên tiếng đỡ lời: “Cô Smith, dạo này hai đứa nhỏ hơi mệt trong người, cô đừng để bụng nha.”
“Bà ngoại tụi nó thì giận hờn gì được chứ. Timothy, con cứ tự nhiên như nhà mình nhé,” Bertha nói, rồi kéo William vào lòng, lo lắng hỏi dồn: “Daniel, con thấy không khỏe hả? Đau chỗ nào? Có đi khám chưa?”
William cứng họng, liếc Timothy một cái đầy khinh bỉ. Cái kiểu kiếm cớ gì mà dở tệ. Chỉ làm khó thêm cho nó thôi. Nó vốn ghét thân mật với người ta, ngoại trừ mẹ.
Trong khi đó, Sophia thì thoải mái hơn nhiều. Bertha vốn chẳng ưa nó, nên nó càng được yên thân. Thấy trên bàn bày đầy đồ ăn ngon dành cho nó với William, nó liền ngồi xuống bàn ăn, ăn uống vui vẻ.
Timothy nhìn cảnh đó, chỉ lặng lẽ quan sát.
William thấy Sophia vừa trông thấy đồ ăn là quên sạch vai diễn, đành bất lực xoa trán. Có vẻ sớm muộn gì cũng bị lộ thôi.
Bertha không thèm để ý đến tụi nhỏ nữa. Bà quay sang hỏi Heath: “Heath, Alexander đồng ý rồi chứ?”
“Rồi,” Heath lạnh nhạt đáp, nhưng hàng lông mày nhíu chặt của anh vẫn chưa giãn ra.
Bertha biết rõ trong lòng ông đang nghĩ gì. Bà ngồi sát bên, nắm lấy tay chồng, dỗ dành: “Em biết anh không muốn lừa Alexander, nhưng mình làm vậy cũng là vì tốt cho nó thôi. Chỉ cần đẩy xong chuyện hôn sự của nó với Stella, sau này kiểu gì nó cũng hiểu ý tốt của mình.”
Heath thì không lạc quan như vậy. Ông thở dài: “Alexander không phải kiểu người muốn nắn là nắn được đâu. Nó có suy nghĩ riêng, nhất là chuyện kết hôn. Nó đã không muốn thì chẳng ai ép nổi.”
“Ý anh là sao?” Bertha gắt lên, mặt sầm lại. “Cho dù nó không đồng ý thì mình cũng phải làm cho bằng được. Stella là đứa con gái tốt, chờ nó bao nhiêu năm nay rồi. Nó cũng phải nghĩ đến tuổi tác của mình với hai đứa con chứ. Nếu mình không nhanh tay gắn nó với Stella, chẳng lẽ ngồi chờ nó nối lại với Monica à?”
“Bất kể là Monica hay Stella thì cũng là chuyện tình cảm của nó. Mình có thể…”
“Không được!” Vừa nghe đến cái tên Monica, Bertha đã cáu kỉnh cắt ngang. “Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không đời nào cho con đàn bà vô tình ấy bước vào nhà mình lần thứ hai!”
Heath chỉ còn biết bất lực.
Nhưng ông nợ cái nhà này quá nhiều. Trước sự cố chấp của vợ, ông không cãi lại nổi.
Trong phòng ăn, Timothy và hai đứa nhỏ nghe được loáng thoáng, liếc mắt nhìn nhau.
Thì ra hôm nay Heath đưa hai đứa bé đi là để tạo điều kiện cho Alexander với Stella, sợ tụi nhỏ phá đám.
Mặt cả hai lạnh hẳn đi, đặc biệt là William, sắc mặt lập tức trở nên băng giá.
Nó không quan tâm Alexander ở với ai, nhưng nó không chịu nổi cái kiểu Bertha âm thầm bày trò sau lưng như thế.
William ghét nhất là những kẻ hay tính toán, chơi lén sau lưng người khác.
Hơn nữa, nó không dám tưởng tượng nếu Daniel biết Alexander đi hẹn hò với Stella thì sẽ làm ầm lên đến mức nào.
Còn Amelia, với chứng tự kỷ của con bé, chắc chắn sẽ không thể sống yên ổn với một người đàn bà độc ác như Stella.
Không được, nó phải tìm cách phá bữa tối của Alexander tối nay.
Trùng hợp là Sophia cũng đang nghĩ y như vậy.
Hai đứa liếc nhau một cái, âm thầm gật đầu, trong lòng đã quyết.
Buổi tối, Bertha trang điểm theo kiểu mà bà tự cho là rất đẹp rồi cùng Heath ra ngoài.
Vừa thấy hai người họ đi, William lập tức ra hiệu cho Sophia. Nhân lúc Timothy đang nghe điện thoại, hai đứa len lén chạy ra.
Timothy không ngờ chỉ một cuộc gọi, chưa đến hai mươi giây, quay ra đã không thấy bóng dáng hai đứa nhỏ đâu.
Hỏi qua người làm xong, anh vội vã chạy ra cửa, chỉ thấy hai đứa đang đứng vẫy taxi.
Vừa vặn có chiếc xe dừng lại cạnh đó, chúng chuẩn bị mở cửa bước lên thì Timothy đã kịp vươn tay tóm chặt gáy áo cả hai, mặt sa sầm, giọng đanh lại: “Hai đứa định đi đâu đấy hả?”
