Chương 065 Cô ấy không xứng đáng với điều đó, phải không?
“Cô Brown, cô có vội không?” Michael hỏi.
“Cũng không hẳn,” Monica đáp, hơi ngơ ngác.
“Thế thì tốt quá, hay là mình kiếm gì ăn rồi nói chuyện một chút?” Michael mỉm cười đề nghị.
Monica thấy hơi ngại. “Xin lỗi anh Johnson, tôi không quen mấy cái vụ xã giao thế này lắm.”
“Không sao đâu,” Michael nói, đưa thực đơn cho cô. “Tôi cũng không rõ cô thích gì, nên nghĩ chắc để cô tự chọn sẽ hay hơn.”
“Tôi dễ lắm, anh Johnson gọi gì cũng được.”
“Được thôi.” Michael gấp thực đơn lại, nói với người phục vụ: “Cậu chọn giúp bọn tôi đi.”
“Vâng, thưa anh Johnson,” người phục vụ đáp, rồi lui ra, khép cửa lại.
Michael rót trà cho Monica, vừa rót vừa nói: “Cô Brown, cô làm quản lý dự án, sao lại không thích đi xã giao?”
Monica im lặng, không ngờ Michael lại bắt dính đúng câu cô lỡ miệng nói.
Michael nói tiếp: “Tôi nghe nói Helen cũng không thích xã giao. Làm chung với nhau bao nhiêu năm, mà tôi chẳng gặp cô ấy lần nào. Cũng bí ẩn phết. Helen nuôi cô lớn à, cô Brown?”
Monica lại im bặt, chẳng biết phải trả lời thế nào. Tại sao hết Alexander rồi đến Michael đều cứ xoáy vào Helen vậy chứ?
Cảm nhận được sự khó xử của cô, Michael đổi chủ đề, vừa ăn vừa nói sang chuyện công việc. Anh khen thiết kế của Helen rất hay, nhưng muốn thêm một vài ý tưởng của mình vào, Monica nghe cũng không phản đối.
Michael rất tinh ý, đối xử với Monica rất tôn trọng vị trí quản lý dự án của cô, nên bầu không khí cũng thoải mái, dễ chịu.
Trong khi đó, không khí trong phòng Alexander lại căng như dây đàn. Anh thể hiện rõ là mình không vui về bữa tối này, sắc mặt lạnh tanh khiến cả căn phòng như nặng nề, ngột ngạt.
Bố mẹ của Stella và Bertha khuyên nhủ anh hồi lâu, nhưng anh cứ cứng như đá, không chịu nhúc nhích.
Hết cách, Bertha ghé sát tai Heath, thì thầm: “Ông nói gì đi chứ, nó là con ông mà.”
Heath liếc bà một cái lạnh băng, như thể đã đoán trước tình huống này, rồi vẫn im lặng.
Ông đã nói trước với bà rồi. Giờ thành ra thế này, ông còn biết làm gì nữa?
Cuối cùng, Bertha lên tiếng: “Alexander, con đang nghĩ gì vậy?”
Alexander liếc bà một cái sắc lẻm, nhưng vẫn không nói gì. Peter vội vàng chen vào: “Bà Smith, thôi, đừng nóng, đừng ép cháu nó quá.”
Quay sang Alexander, ông dịu giọng: “Alexander, chú biết tối nay con không thích cách sắp xếp này, nhưng ai ở đây cũng là muốn tốt cho con với Stella thôi. Con với Stella quen nhau bao năm, Stella thì thật lòng quan tâm đến Daniel với Amelia. Sau này nếu con lấy người khác, chưa chắc người ta đã thương Daniel với Amelia được như Stella. Con có yên tâm giao con cho một người xa lạ, chẳng có chút tình cảm gì với chúng nó không?”
“Đúng đấy, Alexander,” Layla vội vàng phụ họa. “Là chủ tịch tập đoàn Smith, con có thể cho Daniel với Amelia mọi thứ, nhưng tình thương của một người mẹ thì không gì thay thế được. Bác coi Stella như con ruột. Stella hiền lành, biết điều, chắc chắn sẽ đối xử tốt với Daniel với Amelia.”
Bà liếc sang Stella, Stella lập tức hiểu ý.
Stella quay sang Alexander, nhẹ giọng: “Alexander, những gì ba mẹ nói cũng là suy nghĩ của em. Em thật sự yêu anh, yêu cả hai đứa nhỏ. Em hứa sẽ đối xử tốt với chúng. Anh không tin em sao?”
Cô vươn tay định nắm lấy tay anh, nhưng Alexander lập tức rụt tay lại.
Mặt Stella sầm xuống, trông như bị tổn thương lắm.
Ánh mắt Alexander càng lúc càng lạnh, dừng lại trên người Layla và Peter. “Hai người nói coi Stella như con ruột, thế con gái ruột của hai người thì sao?”
Căn phòng bỗng chốc im phăng phắc, ai nấy đều sững sờ trước câu nói đó.
Layla và Peter thì ngơ ngác, không hiểu sao tự nhiên anh lại nhắc tới Monica. Bertha nhìn anh như không tin nổi: “Alexander, tự nhiên nhắc tới con đàn bà đó làm gì?”
Alexander không đáp. Chính anh cũng không hiểu vì sao Monica lại chợt hiện lên trong đầu. Có lẽ là vì nhìn Layla với Peter tốt với Stella – đứa con nuôi – đến thế, anh lại nhớ tới gương mặt lạnh tanh của Monica và câu nói đoạn tuyệt với họ của cô.
Anh không tài nào hiểu nổi, sao có thể có kiểu người bỏ bê con ruột, nhưng lại nâng niu con nuôi như báu vật.
Peter phá vỡ bầu không khí im lặng: “Alexander, đừng nhắc đến con đó nữa. Nó từng đẩy Stella ngã xuống cầu thang, gãy cả chân. Một đứa độc ác như thế không xứng là người nhà Brown. Bọn chú cắt đứt quan hệ với nó rồi.”
Layla thêm vào: “Đúng vậy, Alexander. Chín năm trước, lẽ ra con phải cưới Stella. Là con đàn bà đó nhảy vào phá, gây bao nhiêu chuyện tồi tệ. Sao con còn bênh nó? Nhớ lại xem, năm năm trước chính nó bỏ hai đứa nhỏ trước cửa nhà con rồi bỏ đi. Một người mẹ tàn nhẫn như vậy, không xứng làm mẹ của Daniel với Amelia. Chỉ riêng chuyện đó thôi, nó không thể nào so được với Stella.”
“Nó không xứng?” Lửa giận trong mắt Alexander bùng lên, ánh nhìn lạnh buốt quét khắp căn phòng. “Thế còn hai người, hai người xứng à?”
