Chương 069 Ông Smith Ghen Tị

Mặt Stella tái mét như vừa gặp ma.

Mấy người khác cũng sững sờ không kém. Chẳng phải Amelia bị câm sao? Họ nhìn nhau đầy hoang mang.

William và Sophia lập tức đứng về phía Heath.

Ở đây, chỉ có Heath thật lòng quan tâm tới bọn trẻ.

Ông dang hai tay ôm lấy mỗi đứa một bên, giọng ấm áp: “Daniel, Amelia, đến đúng lúc đấy. Ông nội sắp gọi món rồi. Lại đây xem thực đơn, thích ăn gì thì chọn nha.”

William nhún vai: “Con ăn gì cũng được.”

Heath gật đầu, quay sang Sophia, dịu dàng hỏi: “Amelia, con muốn ăn gì? Nói cho ông nội nghe, được không?”

Trong lòng ông vẫn còn chấn động vì vừa nghe con bé mở miệng nói lúc nãy, nên càng nôn nóng muốn dụ con bé nói thêm vài câu.

Nhưng Sophia giờ chẳng còn hứng nói năng gì nữa. Con bé chỉ chăm chú nhìn vào thực đơn trên iPad, đưa ngón tay bé xíu chỉ loạn lên mấy món.

Heath cưng cháu hết mực, nên hễ con bé chỉ món nào là ông gọi hết món đó. Ông đưa iPad lại cho phục vụ, dặn: “Mấy món này mang lên hết cho tôi.”

Trong lúc đó, Monica bị Alexander lôi xềnh xệch ra khỏi nhà hàng. Bàn tay anh ta siết chặt, cô giãy bao nhiêu cũng không thoát nổi.

Alexander cũng chẳng hiểu sao mình lại bực đến thế. Từ lúc Monica nói không cần anh nữa, anh như biến thành một người khác.

“Alexander, buông ra!” cô gắt, cố giằng tay lại.

Cổ tay mảnh khảnh của cô trông như sắp gãy đến nơi, thì anh bất ngờ buông lỏng.

Monica loạng choạng lùi về sau, suýt nữa thì ngã.

Alexander lại nhanh tay ôm lấy eo cô, khẽ nhếch môi cười lạnh: “Không chịu nổi thì đừng có đi uống với người ta.”

Monica thấy buồn cười: “Tôi uống hay không, uống với ai, liên quan gì tới anh hả, anh Smith? Hơn nữa, Michael là đối tác làm ăn của tôi.”

Alexander bật cười, ánh mắt gườm gườm nhìn cô: “Anh ta là đối tác của em ở CLOUD, nhưng anh mới là cổ đông lớn nhất đấy. Sao em không uống với anh?”

Michael thì có gì hơn? Trong mắt Alexander, Monica đúng là không biết điều.

Nhìn thấy vẻ khinh thường trong mắt anh, Monica không nhịn nổi nữa: “Tại vì tôi thấy anh Johnson rất tốt, ít ra còn dễ chịu hơn anh. Tôi thà uống với anh ấy còn hơn uống với anh. Thế đã rõ chưa, anh Smith?”

Cô dốc hết bực dọc trong lòng ra một lần. Alexander thì chẳng thèm nghĩ gì đến gia đình hai bên. Lỡ cô uống với anh, ai mà biết ba mẹ họ sẽ giở trò gì nữa?

Cô chỉ muốn tránh xa anh ra càng nhiều càng tốt.

Ánh mắt Alexander lạnh hẳn, cả người toát ra khí thế u ám nặng nề hơn. Anh nói như đóng băng: “Anh ta tốt hơn anh à? Monica, chỉ vì anh ta nói mấy câu mật ngọt mà em đã tin như thế? Em có biết rốt cuộc anh ta là hạng người gì không? Em tưởng ai cũng có thể gả vào nhà Johnson chắc? Đừng quên, em là đàn bà đã ly hôn rồi đấy!”

Câu nói vừa buông ra, cả thế giới như lặng đi.

Cơn gió lạnh rít qua bên tai.

Men rượu trong người Monica như bay hết theo từng lời anh nói và cái lạnh buốt của không khí.

Sau một lúc im lặng thật dài, cô bật cười lạnh, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng sắc như dao cắt:

“Ra là anh cũng nghĩ về tôi y như mẹ anh hả? Thấy tôi không xứng chứ gì? Mà tôi có xứng hay không thì liên quan quái gì tới anh. Anh không phải đã đính hôn với Stella rồi à? Sao không ở bên vị hôn thê cao quý của anh, còn lôi tôi ra đây làm gì? Người cuối cùng tôi muốn dây dưa bây giờ là anh đấy. Từ giờ làm ơn tránh xa tôi ra, gặp tôi thì coi như không quen biết. Cảm ơn nhiều!”

Cô nói một tràng không nghỉ, rồi quay lưng bỏ đi. Bước chân loạng choạng, suýt ngã mấy lần, nhưng cô nhất quyết không chịu lộ chút yếu đuối nào trước mặt anh.

Alexander nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, ngực như có tảng đá đè nặng.

Bao giờ anh nói cô không xứng?

Bao giờ anh nói anh đã đính hôn?

Cô lúc nào cũng có cách bẻ cong lời anh, chọc cho anh tức muốn điên. Đáng ra anh không nên quan tâm đến cô nữa.

Nhưng nhìn cô thành ra như vậy, anh lại không thể cứ thế bỏ mặc. Anh bảo Joseph lái xe tới, rồi lên xe.

“Bám theo cô ấy.” Anh ra lệnh, giọng đầy bực bội.

“Vâng, thưa cậu.” Joseph đáp nhỏ.

Nhưng Monica đi bộ, còn họ ngồi trong xe, nên chỉ có thể lừ đừ bám theo phía sau.

Xe phía sau liên tục bóp còi inh ỏi, giục họ chạy nhanh lên.

Joseph liếc vội vẻ mặt lạnh như băng của Alexander trong gương chiếu hậu, không dám hé răng nửa lời, mặc cho tiếng còi inh ỏi phía sau, vẫn giữ tốc độ rùa bò.

Monica hoàn toàn không biết mình đang bị theo dõi.

Vốn dĩ thần kinh cô đã không ổn, tối nay lại uống rượu, cãi vã với một đám người ngu ngốc, đầu óc ong ong. Vì có rượu trong người nên cô không uống thuốc được, đành cắn răng chịu, vừa đi vừa loạng choạng.

Cuối cùng, cô rẽ khỏi đường lớn, quẹo vào một con hẻm nhỏ.

Trong hẻm tối om, chẳng có đèn đường, nhưng đi lối này thì gần nhà hơn, lại có gió thổi mát.

Không ngờ một chiếc xe máy lao tới, đèn pha trên con đường tối đen chói gắt. Monica theo phản xạ dừng lại, đưa tay che mắt.

Chiếc xe máy thắng lại ngay cạnh cô. Phía trước là một gã thanh niên chừng hai mươi, phía sau chở thêm hai thằng trạc tuổi, mặt mũi lấc cấc, trông chẳng tử tế gì.

“Này em xinh đẹp, đi đâu đấy? Anh chở đi một đoạn cho.” Thằng ngồi trước cười đểu, ánh mắt cứ dính chặt lên người Monica.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu champagne, cắt may khéo léo. Không ôm sát, nhưng lại ôm lấy eo cô rất vừa vặn.

Người khó ở, sắc mặt cô hơi tái, lại càng lộ ra một vẻ đẹp phờ phạc, mong manh kỳ lạ.

Ba thằng nhìn cô bằng ánh mắt như thú săn mồi. Một thằng còn lè lưỡi liếm môi, nói:

“Nhưng xe tụi anh kín chỗ rồi. Giờ làm sao ta?”

“Dễ ấy mà,” thằng ngồi sau cùng cười hô hố. “Cho em ấy ngồi giữa tụi mình là được.”

Chương Trước
Chương Tiếp