Chương 070 Bạn có lo lắng cho tôi không?

Đám đàn ông phá lên cười hô hố. Mặt Monica sầm lại, cô gắt, “Biến đi cho khuất mắt!” Cô quay người định bỏ đi, nhưng một gã vươn tay định túm lấy cô.

Ngồi trong xe, đôi mắt Alexander chợt lạnh hẳn, anh lập tức mở cửa bước xuống.

Anh vừa định xông lên thì đã thấy Monica bất ngờ ôm hông đối phương, quăng ngược hắn qua vai, nện “rầm” xuống đất.

Ngay sau đó, từng tên một lần lượt bị Monica đánh gục, lăn lộn trên vỉa hè.

Alexander khựng lại, dựa vai vào cửa xe, châm điếu thuốc. Ánh mắt anh khóa chặt vào bóng Monica dưới ánh đèn xe. Mặt cô trắng bệch, tóc tai rối bời, vậy mà vẫn toát ra một vẻ đẹp rất riêng, vừa hoang dại vừa khó rời mắt.

Cô cúi đầu nhìn ba gã đàn ông đang nằm sõng soài dưới đất, cười khẩy: “Mấy người cũng dám trêu ghẹo tôi à? Gan thì đứng dậy lên đây!”

“Con khốn! Dám chơi với bọn tao hả? Được.” Thằng cầm đầu quẹt máu nơi khóe miệng, rút điện thoại, bấm số gọi người. “Tụi bay, kéo hết qua đây cho tao!”

Chẳng bao lâu, ánh đèn xe máy chớp nháy ở cuối con đường, trong chốc lát đã có chừng hơn chục thằng xông tới, vây kín quanh Monica.

Chúng lần lượt dựng xe, chậm rãi tiến lại gần cô.

Monica vẫn giữ vẻ bình thản, đảo mắt nhìn một vòng, khóe môi cong lên một nụ cười sát khí.

Men say đã tan bớt, nhưng cơn bực thì vẫn còn nguyên. Đám này tự dâng đến cửa, chẳng khác nào đưa cô cái cớ để xả hết mọi uất ức trong lòng.

“Con nhỏ này lớn gan lắm, dám đánh đại ca tụi tao?” Một thằng hùng hổ lao lên, vung nắm đấm nhắm thẳng Monica.

Monica chụp gọn cổ tay nó, chân tung một cú đá thẳng vào bụng.

Những thằng khác ồ ạt xông tới, đấm đá loạn xạ. Monica vẫn bình tĩnh, né tránh gọn gàng, từng đứa một bị cô hạ gục.

Đứng cách đó không xa, Joseph trợn tròn mắt, chết sững, nhìn Monica như không tin nổi. “Anh coi em có hoa mắt không vậy? Đây vẫn là bà Smith mà bọn mình quen à? Nhìn như cao thủ võ lâm ấy!”

Alexander im lặng, vẫn dựa hờ vào cửa xe, xuyên qua làn khói thuốc mỏng mà dõi theo từng động tác trơn tru, dứt khoát của Monica.

Bọn họ đã kết hôn ba năm, vậy mà anh hoàn toàn không biết cô có bản lĩnh thế này. Nghĩ lại trận ẩu đả trong nhà hàng với Layla hồi trưa, có vẻ lúc đó cô còn cố ý nương tay.

Cô học mấy thứ này từ nhỏ, hay là những năm ở nước ngoài đã trải qua chuyện gì, mới thành ra như bây giờ?

Anh chợt nhận ra, dù đã là vợ chồng ba năm, anh hầu như chẳng mấy khi ở nhà. Thỉnh thoảng về thì cũng chỉ lướt qua cô vài cái nhìn hờ hững, gần như chẳng biết gì về con người cô cả.

Cô ấy còn bao nhiêu điều mà mình chưa khám phá ra nữa? Ánh mắt anh dừng trên người cô, dần trở nên sâu thẳm.

Chẳng mấy chốc, Monica đã giải quyết xong cả đám. Nhìn bọn chúng nằm la liệt dưới đất, cô lạnh lùng nhếch môi: “Không lo làm ăn tử tế, lại đi ra đường chặn đường bắt nạt phụ nữ. Mấy người còn là đàn ông được sao?”

“Bọn em… bọn em sai rồi, cô ơi tha cho bọn em với!” Tiếng van xin tha mạng vang lên lẫn lộn.

Cơn giận trong người Monica cũng nguôi đi quá nửa, cô chẳng buồn chấp tụi này nữa, quay người định bỏ đi.

Nhưng đúng lúc đó, một thằng côn đồ đang nằm dưới đất bất ngờ rút từ bên hông ra một khẩu súng, chĩa thẳng về phía lưng Monica, gào lên: “Con đĩ, xuống địa ngục đi!”

Monica bỗng thấy bất an, toàn thân nổi da gà. Cô quay ngoắt lại thì đúng lúc thấy hắn bóp cò. Khoảng cách quá gần, cô không kịp né. Ngay sau đó, tiếng súng chát chúa vang lên.

Nhưng cơn đau không bao giờ ập đến. Thay vào đó, cô thấy tên côn đồ làm rơi khẩu súng, máu phun ra từ cổ tay hắn, và hắn gào lên thảm thiết.

Rồi cô nhìn thấy Alexander.

Trong màn đêm, bóng người cao lớn của anh bước về phía cô, tay cầm khẩu súng. Anh đã cứu cô vào giây phút cuối cùng.

Cô sững sờ đến mức không kịp phản ứng, cho đến khi anh đứng ngay trước mặt.

Lông mày anh nhíu chặt, ánh mắt lạnh băng, giọng nói còn lạnh hơn khi hỏi: “Em có sao không?”

Cô lắc đầu, vẫn còn choáng váng. Đột nhiên, một tên côn đồ khác gần đó bất ngờ bật dậy, nằm ngoài tầm mắt của Alexander, vung dao lao thẳng về phía anh.

Monica kinh hãi, theo bản năng hét lên: “Alexander, coi chừng!”

Cô còn chưa kịp nhào tới thì phía sau đã có người tấn công. Alexander lập tức kéo cô vào lòng, xoay người lại, tung một cú đá.

Nhưng đúng lúc đó, một tên khác trong đám đông rút súng, bóp cò khi Alexander đang di chuyển. Anh không kịp tránh, bởi phản ứng đầu tiên là che chắn cho cô, nên viên đạn găm thẳng vào cánh tay anh.

Máu đỏ tươi từ từ thấm ra trên chiếc sơ mi trắng, lan rộng rất nhanh.

Mặt Monica tái mét, vội vàng hỏi: “Anh có sao không?”

Alexander nhìn thấy sự lo lắng trong mắt cô, hàng mày đang nhíu chặt dần giãn ra. Khóe môi anh khẽ cong lên: “Cô Brown, cô đang lo cho tôi à?”

“Ai thèm lo cho anh. Nếu anh không xen vào, tôi xử xong bọn này lâu rồi.”

“Tôi xen vào?” Sắc mặt Alexander lại sầm xuống. “Nếu tôi không xen vào, hôm nay cô đã nằm xuống ở đây rồi.”

“Cho dù tôi chết ở đây thì cũng chẳng liên quan gì đến anh.”

“Monica, tôi vừa cứu cô đấy. Sao cô nói kiểu thế được?” Alexander giận đến mức giọng trầm hẳn xuống.

Monica mấp máy môi nhưng không nói gì.

Cô biết rất rõ, nếu anh không xuất hiện kịp thời, viên đạn vừa rồi đã nằm trong người cô rồi.

Thấy máu trên cánh tay anh vẫn đang chảy, cô ấn tay lên vết thương, nói: “Lên xe trước đi. Tôi băng vết thương cho anh.”

Joseph cùng cảnh sát chạy tới. Thấy Alexander bị thương, anh ta giật mình: “Ông Smith, ông bị thương rồi.”

“Không sao.”

“Nhưng vết thương của ông nặng lắm, nên đến bệnh viện trước thì hơn.” Joseph không dám lơ là.

Alexander hoàn toàn không để tâm đến vết thương. Anh mặt không biểu cảm, kéo Monica đi thẳng về phía xe.

Lần này Monica không hề chống cự.

Cô để anh lên xe trước, rồi đi ra cốp sau tìm túi cứu thương. Mở ra, cô thấy bên trong có đầy đủ dụng cụ y tế cần thiết, vậy nên cũng không nhất thiết phải vào bệnh viện. Tự cô xử lý cũng được.

Cô đóng hộp lại, ôm túi chui vào trong xe.

Nhìn vết thương trên cánh tay Alexander, cô thấy viên đạn chỉ sượt qua, rạch một đường trên da. Nhìn thì đáng sợ, nhưng không trúng chỗ nào hiểm.

“Cởi áo ra,” cô nói, rồi quay người lại, lục trong túi lấy dụng cụ và thuốc sát trùng.

Khi quay lại, cô mới phát hiện Alexander vẫn ngồi y nguyên, áo còn chưa cởi, ánh mắt sâu thẳm, nóng bỏng dính chặt trên gương mặt cô.

Chương Trước
Chương Tiếp